Chương 1480: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1480: Vô Đề

Có thể không ích kỷ sao? ͏ ͏ ͏

Quyết định của bà bằng với bỏ mặc không quan tâm đến an nguy của thiên hạ, vì được mất của một người, bỏ qua bình an của chúng sinh. Thế nhưng Nguyệt Tịch chính là không muốn để đồ đệ của bà chịu đựng tất cả. ͏ ͏ ͏

Xem như cuối cùng bị phát hiện, bị Giới tu luyện phỉ nhổ, bà cũng sẽ không đưa đồ đệ của mình ra. ͏ ͏ ͏

Giới tu luyện là của Người tu luyện, sắp loạn cũng phải để bọn hắn tự đi gánh, dựa vào đâu mà vẫn phải hi sinh một đứa bé như Tiểu Cửu? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch biết, việc mình làm không phải người vĩ đại gì, nhưng bà chỉ muốn bảo vệ hai đồ đệ của mình. Mình nuôi nấng bọn nó lớn lên, không phải muốn đẩy bọn nó vào hố lửa, cũng không muốn để họ đi chịu chết. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà bà chính là ích kỷ. Nếu như bị người của Giới tu luyện biết được, mọi người đều sẽ chỉ trích bà đi? ͏ ͏ ͏

Nếu như Giới tu luyện diệt vong, bà chính là tội nhân. Áp lực này thật nặng nề. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam không nói gì ngay, mà đi đến bên cạnh Nguyệt Tịch. Sau đó trông về nơi xa, nói: ͏ ͏ ͏

- Huynh, huynh sẽ, sẽ luôn, đứng, đứng về phía sư muội. ͏ ͏ ͏

Hắn không chỉ muốn đứng bên sư muội, hắn còn muốn giải quyết mọi hậu quả. Nếu như thiên hạ đại loạn, như vậy hắn liền nhất kiếm bình thiên hạ. Nếu như Thiên Bi thần chiến mở ra, vậy hắn liền nhất kiếm trảm địch nhân ở vực ngoại. ͏ ͏ ͏

Hắn sẽ dùng kiếm nói cho sư muội hắn, lựa chọn của sư muội không sai. Không cần tự trách mình. Không cần xoắn xuýt. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam bên cạnh mình, sau đó cười: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, câu huynh vừa mới nói, có thể không nói lắp mà nói ra hay không? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam sửng sốt: ͏ ͏ ͏

- Hở? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cười khúc khích: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, huynh nói sẽ có biện pháp giải quyết sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam không chút do dự nói: ͏ ͏ ͏

- Sẽ có. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nhìn xa xăm đáp: ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch tung chân không hỏi nhiều. ͏ ͏ ͏

Sư huynh của bà nói có biện pháp thì đó chính là có. Bà tin tưởng sư huynh. Bà sẽ không nói chuyện lúc nãy cho bất cứ ai, nhưng sư huynh của bà không nằm trong bất cứ ai đó. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ban đêm, Tô Kỳ nhìn lên trần nhà nói: ͏ ͏ ͏

- Suy nghĩ cẩn thận một chút, gần đây hình như có rất nhiều chuyện, hở tí là phải ra ngoài. Nếu như em không nói với anh em là Người tu luyện, anh có phải sẽ suy nghĩ lung tung hay không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ xoay đầu nhìn Giang Tả bên cạnh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lúc này cũng đang nhìn trần nhà. ͏ ͏ ͏

Có thể ngủ thật ngoan được không? Nhưng mà đối với nghi vấn của Tô Kỳ, Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Chắc chắn sẽ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ dựa sát vào Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ, bây giờ không cho nghĩ nhiều nữa, em là của anh, không ai có thể cướp đi. Chết cũng là của anh, không muốn cũng phải muốn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu, sau đó Tô Kỳ bảo: ͏ ͏ ͏

- Nói anh thích em đi. ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

- Anh thích em. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không hài lòng: ͏ ͏ ͏

- Qua loa vậy, nói anh yêu em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không biết phải làm sao nhìn Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Anh yêu em. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu đã yêu em như vậy, vậy thì... à, gọi là tiểu biệt thắng tân hôn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lớn như thế rồi mà sao còn ấu trĩ như vậy? Mình tại sao còn phải ấu trĩ cùng với Tô Kỳ chứ? ͏ ͏ ͏

Không lâu sau, Tô Kỳ mặt đầy ý cười nói: ͏ ͏ ͏

- Gần đây ra ngoài có phải không ngắm mỹ nữ hay không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Mộng cảnh sử dụng quá độ gây tổn hại tới thân thể. Thật thật giả giả tất nhiên sẽ có ảnh hưởng. Trừ khi hắn đủ mạnh, lại hoặc là chuyển sang tu Mộng Yểm. Nếu không thì chung quy sẽ có ảnh hưởng, đây là chuyện khó mà tránh khỏi. ͏ ͏ ͏

Rất nhiều thứ đều có giới hạn, thực lực của hắn nhỏ yếu, thường làm một vài chuyện vượt quá bình thường không có khả năng hoàn toàn bình an vô sự. Cho nên mọi chuyện đều là lẽ tất nhiên, có liên quan quái gì tới mỹ nữ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Có cần mở đèn cho anh nhìn em hay không? Nếu như vẫn như vậy thì không phải chứng tỏ trong mắt anh em không xinh đẹp? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Giang Tả vốn muốn nói đánh nhau với Nguyên tố bị thương, nhưng mà không được, Tô Kỳ có thể sẽ thật lo lắng. ͏ ͏ ͏

Không nói thì giờ phải làm thế nào đây? ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ngày hôm sau khi Giang Tả thức giấc, phát hiện Tô Kỳ đã mặc váy ngủ ngồi trên giường chơi điện thoại. Chẳng qua sau khi thấy Giang Tả tỉnh dậy, cô ném điện thoại qua một bên nói: ͏ ͏ ͏

- Có cảm thấy bà xã anh vô cùng hiền thục không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả vô cùng kinh ngạc, hiền thục? Ở mặt nào? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ thấy Giang Tả không hiểu lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Tối hôm qua đã tha cho anh, em đã nhiều ngày như vậy không gặp, theo lý mà nói thì tối hôm qua anh phải... à, không bằng bây giờ đi. ͏ ͏ ͏

Nói rồi Tô Kỳ chui vào trong ổ chăn, chỉ là vừa mới chui vào thì điện thoại cô lại rung lên. Giang Tả lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Có người tìm. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả không đếm xỉa gì tới Tô Kỳ, lấy điện thoại qua. Tô Kỳ một chút cũng không có ý muốn ngồi dậy, hỏi: ͏ ͏ ͏

- Ai vậy? ͏ ͏ ͏

Giang Tả liếc nhìn nói: ͏ ͏ ͏

- Tiêu Tiểu Mặc. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chọt chọt eo Giang Tả muốn nhéo nhéo dạy dỗ một chút. ͏ ͏ ͏

Lão bà mình đẹp như vậy không yêu thương mà lại chạy đi cầm điện thoại. Quả nhiên người kiểu này chắc chắn không có ai thích. Cũng chỉ cô mới thích, hừm, ông xã cô là của cô, ai cũng đừng mong cướp đi. ͏ ͏ ͏