Chương 1485: Vô Đề
Chuyện bố trí gần đây không lần nào là thuận lợi cả. Chuyện duy nhất thuận lợi coi như là lần đi Cốc Long Uyên. Tam Diện đời sau lại không chết một ai, ái chà, khó mà có được. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc tu vi không đủ, khó mà giao phó trọng trách, lần này không cần bọn hắn đi vào vậy. Chỉ là khi hắn sắp chìm vào xoáy nước bỗng nhiên tâm huyết trào dâng, sau đó phát ra một mệnh lệnh. Cuối cùng mỉm cười biến mất trong xoáy nước. ͏ ͏ ͏
Ừm, cứ thả vào đi thôi, biết đâu chừng có thu hoạch. Thật không được thì đổi một đời, ba kẻ này tư chất không đủ. ͏ ͏ ͏
Sau khi Quỷ Kiến Sầu đi vào, Tam Diện đời tiếp theo đang làm ổ đếm tiền chợt nhận được tin tức. Tiếp đó ba người mặt xám mày tro. Lãnh Diện nói: ͏ ͏ ͏
- Đại tiền bối lại giao nhiệm vụ rồi. ͏ ͏ ͏
Thủy Diện thở dài: ͏ ͏ ͏
- Cửu tử nhất sinh, vừa mới kiếm được tiền a. ͏ ͏ ͏
Hỏa Diện nói: ͏ ͏ ͏
- Than phiền cũng vô dụng, đi thôi, lần này chúng ta phải tiếp tục sống sót. Nếu không mớ Linh thạch này chưa xài hết chẳng phải chịu thiệt à? ͏ ͏ ͏
Thủy Diện cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng thế, sớm biết đã mua thêm đan dược bảo mệnh và pháp bảo rồi, bây giờ chỉ có thể để đó, hấp thu lại phí thời gian. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng ba người chỉ có thể nghe lệnh đi về hướng xoáy nước. Chuyến này, sống chết không biết rõ. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Sau khi Tĩnh Nguyệt nói cho Nguyệt Tịch, Tĩnh Nguyệt liền báo ngay cho Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Bọn họ thảo luận rốt cuộc ai mới thích hợp để đi, cuối cùng quyết định là Giang Tả, dù muốn hay không cũng phải đi. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên là Tô Kỳ cự tuyệt, cô cũng đã hỏi qua Giang Tả, ừm, dĩ nhiên là hai vợ chồng cùng chung ý kiến với nhau. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Giang mà lại đồng ý không đi à? Có khi nào hắn lén em đi một mình không đấy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sao lại thế được? Không có chúng ta dẫn đường thì làm thế nào mà vào, ngay cả Bách Linh Cốc anh ấy còn không vào được nữa là. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt ngẫm lại cũng thấy đúng: ͏ ͏ ͏
- Cứ quyết định như vậy đi, ngày mai chị sẽ tới đón em, nhớ chuẩn bị sớm một chút. ͏ ͏ ͏
Đúng rồi, nghe nói chuyện của Cổ Mộng quốc độ đã được giải quyết, cho nên cũng không cần lo tiểu Giang về nhà sẽ gặp nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hơi ngạc nhiên, chuyện Cổ Mộng cứ thế mà đã giải quyết rồi? ͏ ͏ ͏
- Ai giải quyết? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết, nghe nói có một tồn tại siêu việt đại đạo giả, đã một mình giải quyết xong, còn cụ thể sự việc ra sao thì không rõ. ͏ ͏ ͏
Nghe đâu tất cả những người có tham gia vào hôm ấy đều phải bế quan cả, hình như còn bị thương không hề nhẹ nữa. ͏ ͏ ͏
Nếu không rõ thì Tô Kỳ cũng không quan tâm nữa, dù sao chuyện đó cũng không liên quan đến cô. ͏ ͏ ͏
Cũng không đúng, hẳn là nên cảm tạ vị tiền bối kia, ít nhất là đã vì hoà bình của Giới tu luyện. ͏ ͏ ͏
Nhờ vậy mà cô với Giang Tả mới có thể làm một đôi vợ chồng bình thường, sống một cuộc đời hạnh phúc. ͏ ͏ ͏
Thật là tốt. ͏ ͏ ͏
Sau khi treo điện thoại, Tô Kỳ liền nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ nói ngày mai bọn em phải đi Tiên Linh động phủ ngay, thời gian chỉ còn một đêm thôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Không phải đã tìm được lối vào sao? Vì sao phải chờ tới ngày mai? ͏ ͏ ͏
Nghe Giang Tả nói như thế, trên mặt Tô Kỳ liền lộ ra sự bất mãn: ͏ ͏ ͏
- Bây giờ anh không cần em nữa à? ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngay lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Ý anh là, muộn chút không tốt hơn sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn giải thích tiếp: ͏ ͏ ͏
- Là La Ảnh tiền bối nói phải trễ thêm một ngày, lối vào chính là hắn tìm thấy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả rũ mi, thì ra là hắn. ͏ ͏ ͏
Đã sớm tìm ra thì không nói, lại còn muốn kéo dài tới ngày mai. ͏ ͏ ͏
Rảnh rỗi quá sao? ͏ ͏ ͏
La Ảnh ở Bách Linh Cốc, lại một lần nữa ngây ra. ͏ ͏ ͏
Sau lưng lại ướt nhẹp mồ hôi lạnh thêm lần nữa. ͏ ͏ ͏
La bàn cho hắn biết, có thể hắn lại làm sai chuyện gì rồi. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, quá nhạy bén cũng không phải là chuyện gì tốt, không chừng đến ngày nào đó sẽ bị hù đến đột quỵ. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả bất mãn thì bất mãn, chứ thật ra trễ thêm một ngày cũng khá tốt. ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc đã rất nhiều ngày không gặp được Tô Kỳ, lần này đi Tiên Linh động phủ, có thể lại mất thêm vài ngày nữa. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng có thể trốn ở phía sau nhìn lén, nhưng cảm giác của Tô Kỳ đối với hắn không phải là nhạy bén bình thường, căn bản là không cách gì tới gần được. ͏ ͏ ͏
Cho nên muốn tách ra đã lâu, có đôi khi lại không bỏ được. ͏ ͏ ͏
Nhưng khó chịu nhất chắc chắn là đêm nay. ͏ ͏ ͏
Tuyệt đối trốn không thoát. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Ngày mai anh đi theo nhé? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Hay là ở lại đây xem nhật ký? ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngẫm lại cũng đúng, lúc đó nhất định không bị Tô Kỳ quấy rầy, chắc chắn là sẽ xem xong, thậm chí có thể mua bao hạt dưa vừa xem vừa ăn. ͏ ͏ ͏
Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng không thể nói ra miệng, cho nên chỉ có thể nói: ͏ ͏ ͏
- Không có, loại nhật ký này thường thường phải có em cùng xem thì mới xem, không có thì không xem. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng không biết phải nói gì, còn đòi xem chung nữa. ͏ ͏ ͏
Nếu thật sự xem chung với nhau, cô sẽ xấu hổ tới mức muốn tìm cái động chui vào. ͏ ͏ ͏