Chương 1486: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1486: Vô Đề

Kỳ thật nhật ký chỉ là chuyện yêu đương của cô cùng Giang Tả, thêm vào tâm tư thiếu nữ của chính mình, cho Giang Tả xem, nhất định có thể làm Giang Tả vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Tô Kỳ vẫn không muốn, bởi vì khi còn nhỏ quá ngốc. ͏ ͏ ͏

Không bao lâu sau bọn họ đã về tới căn phòng kia, vừa vào Tô Kỳ liền nhảy nhót cởi giày, sau đó hôn Giang Tả một cái rồi chạy đi. ͏ ͏ ͏

- Khen thưởng cho anh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"???" ͏ ͏ ͏

Không có việc gì thì sao lại khen thưởng hắn? ͏ ͏ ͏

Được thôi, cái này không quan trọng. ͏ ͏ ͏

Một lúc sau Tô Kỳ chạy trên lầu thay quần áo, Giang Tả ngồi ở trên sô pha xem TV. ͏ ͏ ͏

Trời vẫn còn sớm, cũng không cần lên trên lầu. ͏ ͏ ͏

Chỉ là khi Giang Tả đang xem TV đột nhiên nghe được tiếng "tít tít". ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhíu mày, âm thanh này chắc chắn không phải từ TV truyền ra. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà hắn cũng không tắt TV, mà là đi tìm thanh âm kia. ͏ ͏ ͏

Bởi vì cái âm thanh kia nghe giống như truyền ra từ một đại trận ngầm. ͏ ͏ ͏

Chuyện này không bình thường, cho nên hắn vẫn muốn tìm ra nó trước Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, Giang Tả đã tìm thấy rồi, thuận tiện nhận luôn cái tín hiệu kia. ͏ ͏ ͏

Cái tín hiệu này nhìn hơi quen quen, dường như là đại trận của cái vị kia. ͏ ͏ ͏

Tín hiệu liên tục được phát ra, rõ ràng là đang tìm cái gì đó . ͏ ͏ ͏

Khi Giang Tả tiếp tín hiệu, đối phương lập tức kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏

- Tìm được cứt chuột rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, vẫn nên tắt đi là hơn ͏ ͏ ͏

- Chờ một chút, ý thức chủ quan có việc muốn thỉnh cầu ngươi. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện lập tức mở miệng nói. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, nơi phát ra tín hiệu này chính là cấm địa. ͏ ͏ ͏

Lần này cấm địa cũng chỉ muốn thử xem, không nghĩ tới thật sự tìm được rồi. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng là đối phương chủ động kết nối, nhưng là đúng là đã tìm được rồi. ͏ ͏ ͏

Là một chuyện vui, chẳng qua cứt chuột vẫn khiến người ta chán ghét như vậy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không muốn vòng vo thêm với người này, nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Nói. ͏ ͏ ͏

- Chúng ta ở bên này chốt ra một kết luận, thiên địa sắp loạn, chỉ có để Cửu Tịch trở thành Thánh nữ mới có thể giải trừ. ͏ ͏ ͏

Nghe nói thế, Giang Tả đột nhiên sửng sốt, có ý gì? ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy thì sao? ͏ ͏ ͏

Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏

- Chuyện này chỉ có một người biết, nhưng chắc chắn cô ấy sẽ không nói với bất luận kẻ nào, cho nên Cửu Tịch không thể trở thành Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lại là sửng sốt: ͏ ͏ ͏

- Sau đó thì sao? ͏ ͏ ͏

- Cho nên ý thức chủ quan muốn mời cậu hỗ trợ, Cửu Tịch trở thành Thánh nữ chắc chắn có liên quan đến chuyện gì đó, cậu thân là một Thánh nữ dự khuyết đặc biệt, có lẽ sẽ có biện pháp. ͏ ͏ ͏

Thời gian rất gấp, cho nên... ͏ ͏ ͏

Không đợi đối phương nói xong, Giang Tả trực tiếp ngắt kết nối. ͏ ͏ ͏

Thật ra không phải vì hắn không muốn nghe, mà là vì Tô Kỳ đã đi xuống dưới. ͏ ͏ ͏

Sẽ bị phát hiện. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ từ sau lưng ôm cổ Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Anh đang nghĩ gì vậy? Có phải đang nhớ đến em không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả quay đầu nhìn Tô Kỳ, sau đó sờ sờ mặt cô, nói: ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vòng qua sô pha, sau đó ngồi ở bên cạnh Giang Tả, sau đó dựa vào trên người Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Ừm chính là không nhớ, hiện giờ không nhớ cũng không sao, nhưng lúc em ra ngoài thì nhất định phải nhớ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏

Nhớ thì cũng nhớ một chút. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà rốt cuộc cũng vẫn theo sau đuôi, nói luôn nhớ thì không thực tế. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ đột nhiên nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Lúc em không ở nhà, không cho phép cợt nhả với con gái, ít tiếp xúc với con gái lại, đặc biệt là những cô xinh đẹp ấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Vẫn là anh có lợi, bởi vì em chắc chắn không tới gần nam giới, trừ sư tỷ ra thì cũng là sư muội. Anh có bà xã ngoan như vậy sướng ghê ta. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Nếu không ra ngoài, Giang Tả cũng không phủ nhận những lời này, nhưng vì Giang Tả thường xuyên ra ngoài, nên chỉ có thể cười ha hả. ͏ ͏ ͏

- Ha ha. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gối lên đùi Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Anh phải nói, em có ông xã tốt như thế sướng quá đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả làm lơ Tô Kỳ, loại chuyện này hắn không muốn tiếp lời. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả, chu miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Em mặc váy ngủ đẹp như này, anh lại còn xem TV. Không lẽ em còn thua cái TV kia sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu theo bản năng: ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Trên thực tế Giang Tả còn đang mơ hồ, hoặc là nói, trong đầu hắn đang nghĩ đến một chuyện khác. ͏ ͏ ͏

Nhưng là, Tô Kỳ mặc kệ. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả cảm giác được eo của hắn đang điên cuồng kêu cứu mạng. ͏ ͏ ͏

Nhéo! ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ làm ầm ĩ xong cũng không động thủ. ͏ ͏ ͏

Rốt cuộc ngày mai lại phải tách ra, nhỡ đâu cãi nhau thì thật không hay. ͏ ͏ ͏

Chuyện cô sợ nhất chính là khi sắp phải ra ngoài mà hai người còn cãi nhau. Đến lúc đó căn bản không tập trung tinh thần làm gì được. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tìm không thấy cô, đến lúc đó, chắc chắn cũng sẽ khó chịu. ͏ ͏ ͏

Cho nên lúc này là thời điểm tâm trạng Tô Kỳ tốt nhất. ͏ ͏ ͏

Sức chịu đựng là cao nhất. ͏ ͏ ͏

Giang Tả sờ sờ eo nói: ͏ ͏ ͏

- Sao lại nhẹ tay thế? Em mệt à? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cạn lời: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Có thế nào cô cũng không nghĩ tới, họ Giang kia lại còn cảm thấy cô đang nhẹ tay. ͏ ͏ ͏