Chương 1487: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1487: Vô Đề

Lúc sau Tô Kỳ liền nằm trên sô pha, sau đó đầu gối lên chân Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Muốn đi ra ngoài, nhưng sợ anh không vui, vợ anh hiền huệ như thế này. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đặt một tay lên trên người Tô Kỳ, tay còn lại vuốt tóc Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Mấy tháng trước, bọn họ vẫn luôn cãi nhau. ͏ ͏ ͏

Sau đó mỗi lời Tô Kỳ nói với hắn đều cẩn thận hơn. ͏ ͏ ͏

Khi đó quan hệ của hai người vẫn rất căng thẳng. ͏ ͏ ͏

Ngẫm lại, thật là không dám hồi tưởng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kéo tay Giang Tả đặt lên tay mình, nói: ͏ ͏ ͏

- Không cảm nhận được tình yêu của anh, em sẽ vô cùng sợ hãi, cho nên để anh làm mưa làm gió một chút cũng được. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Còn làm mưa làm gió. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nghe được Tô Kỳ nói như vậy, Giang Tả cúi đầu hôn Tô Kỳ một chút, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ, vậy em ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, anh xem TV. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hừ lạnh: ͏ ͏ ͏

- Chờ em trở về thì anh xong đời. ͏ ͏ ͏

Giang Tả xoa đầu Tô Kỳ, một chút cũng không thèm để ý. ͏ ͏ ͏

Cũng phải chờ đến mấy ngày sau. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Giang Tả liền nhìn chằm chằm TV, trên thực tế hắn đang suy nghĩ chuyện mà cấm địa vừa nói. ͏ ͏ ͏

Thiên địa sắp loạn, Tô Kỳ phải trở thành Thánh nữ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không thể nào hiểu rõ, vì cái gì một hai phải đích danh Tô Kỳ trở thành Thánh nữ? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa coi như Tô Kỳ trở thành Thánh nữ rồi, như vậy phải làm thế nào để giải quyết thiên hạ chi loạn? ͏ ͏ ͏

Đánh thắng? ͏ ͏ ͏

Thấy thế nào cũng không có khả năng, với thực lực này của Tô Kỳ, muốn vô địch thiên hạ cũng phải rất nhiều năm nữa, chỉ mới nói chuyện trở thành Cửu Tịch thì cũng đã phải tốn rất nhiều năm rồi. ͏ ͏ ͏

Nhiều năm như vậy, sao lại nói là thiên hạ sắp loạn? ͏ ͏ ͏

Nhưng mà biết về chuyện này, hẳn chính là dì nhỏ đi? ͏ ͏ ͏

Hắn cũng có nghe nói dì nhỏ hiểu rất rõ về vị trí cấm địa kia. ͏ ͏ ͏

Chỉ là Giang Tả cũng không biết dì nhỏ suy nghĩ như thế nào, vì Tô Kỳ đối với Tĩnh Nguyệt, thật sự là cái gì cũng dám ngỗ nghịch. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà đối với cá nhân bọn họ mà nói, tính tình dì nhỏ rất tốt. ͏ ͏ ͏

Còn việc Tô Kỳ phải trở thành Thánh nữ, Giang Tả sẽ không để cho chuyện này phát sinh. ͏ ͏ ͏

Về phần giải quyết thiên hạ chi loạn, vấn đề không nằm ở chiến lực mà chính là thân phận Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Hay đến tàng thư của Tiên linh chủ phủ xem sao nhỉ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Mà sau khi Giang Tả ngắt kết nối, Chí Thiện chất phác nói: ͏ ͏ ͏

- Ngắt sao? ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏

- Hẳn là không còn việc gì nữa? ͏ ͏ ͏

Hắn cũng không muốn Thánh nữ thay đổi bộ dáng. ͏ ͏ ͏

Cũng không biết Nguyệt Tịch có biện pháp khác hay không. ͏ ͏ ͏

Ý thức chủ quan thực phiền não. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện ẩn ở trong nước phun bong bóng, sau đó nhìn Chí Ác bên cạnh: ͏ ͏ ͏

- Cũng là do cô sai, không có việc gì mà còn ồn ào, làm như thế khiến người ta rất bực mình. ͏ ͏ ͏

- Nạt nộ tôi làm gì? ͏ ͏ ͏

Chủ quan ý thức nói. ͏ ͏ ͏

Lúc này Chí Ác giương nanh múa vuốt với Chí Thiện. ͏ ͏ ͏

Chỉ thiếu nước nhảy qua. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà mỗi người các cô đều phải ở chỗ của chính mình, không thể rời khỏi. ͏ ͏ ͏

Dưới tình huống bình thường, Chủ ý thức không ra được, cho nên đại ngôn đều là Chí Thiện. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện nhìn Thánh Địa, cô có thể cảm giác được, cái tên cứt chuột kia càng ngày càng thuần thục chuyện khống chế đại trận, hắn cường đại như thế, có lẽ có thể thay đổi vài thứ. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng làm người ta thật sự ngứa mắt, nhưng cũng coi như một hy vọng đi. ͏ ͏ ͏

Dù sao cũng không chết người. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Chí Thiện trầm mặc. ͏ ͏ ͏

Hắn không trở về, hiện tại lại nói hắn còn sống, lần sau có phải lại cho ta biết cửu tử nhất sinh đúng không? ͏ ͏ ͏

Cuối cùng làm cho ta hoàn toàn chấp nhận cái chết của hắn? ͏ ͏ ͏

Thật tàn nhẫn. ͏ ͏ ͏

Mỗi lần nghĩ như vậy, Chí Thiện lại một lần cảm thấy cô độc. ͏ ͏ ͏

Sau đó cầm gậy gỗ đi đến bên cạnh di động, cô muốn tìm Nguyệt Tịch nói chuyện phiếm. ͏ ͏ ͏

Chỉ là bấm nút đã lâu, màn hình cũng chưa sáng. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện không khỏi nói: ͏ ͏ ͏

- Pháp bảo không có linh khí? À, là hết pin, vậy làm như thế nào để nạp điện? ͏ ͏ ͏

Chí Thiện cũng không biết: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lập tức lại càng thêm khó chịu. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ngày hôm sau, lúc Giang Tả giúp Tô Kỳ buộc tóc. ͏ ͏ ͏

- Nhớ kỹ, không cho gỡ xuống. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lặp lại một lần nữa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không có chút không kiên nhẫn nào, cười nói: ͏ ͏ ͏

- Nhớ rồi, nhưng mà anh nhớ em thường xuyên một chút. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Biết rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ quay đầu ôm lấy Giang Tả, vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏

- Thời gian còn sớm, có muốn ... ͏ ͏ ͏

- Không cần. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không chút do dự nói. ͏ ͏ ͏

Hắn dậy được đã thực không dễ dàng, tối hôm qua hay tối nay vẫn phải dùng lí do trễ rồi để tránh được một kiếp. ͏ ͏ ͏

Sao lại có thể nói ra đúng lúc này chứ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không quan tâm: ͏ ͏ ͏

- Muốn muốn, dù sao thì cũng rất nhanh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Bởi vì thân thể hắn vừa mới thăng cấp, cộng thêm việc tiến vào Mộng cảnh đã để lại ảnh hưởng không nhỏ, nên bây giờ hơi yếu sức. ͏ ͏ ͏

Chứ không phải là hắn muốn như vậy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không sao, em cảm thấy khá tốt. ͏ ͏ ͏

- Câm miệng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lạnh lùng nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lạnh nhạt nhưng đối với Tô Kỳ vô dụng, tóm lại, thời gian vẫn còn sớm. ͏ ͏ ͏

Sau đó trời đã sáng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lôi kéo tay Giang Tả ở cửa chờ đợi. ͏ ͏ ͏

Về chuyện phòng, trước cứ giữ lại đi, dù sao Linh thạch bọn họ vẫn còn, thuê mấy tháng cũng không có việc gì. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ rất vui vẻ, Giang Tả chỉ có thể miễn cưỡng cười cười. ͏ ͏ ͏