Chương 1497: Vô Đề
Mặc Ngôn tới gần xem, sau đó a một tiếng há miệng cắn điện thoại làm đôi nhai nhai, sau đó vẻ mặt ghét bỏ phun phì phì ra, toàn bộ là linh kiện bị cắn nát. Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Mẹ ơi, cái này thật khó ăn. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Không biết tại sao, Lục Nguyệt Tuyết muốn động thủ giết Mặc Ngôn luôn. ͏ ͏ ͏
Người này chính là cố ý, từ sau khi Xích Huyết Đồng Tử mang Mặc Ngôn về, người xui xẻo nhất chính là cô. Lục Nguyệt Tuyết lấy sim điện thoại ra sau đó ném điện thoại cho Mặc Ngôn để cô tiếp tục ăn. ͏ ͏ ͏
Sau đó Lục Nguyệt Tuyết kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Xích Huyết Đồng Tử, anh ra đây cho tôi. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử đi ra từ một bên nói: ͏ ͏ ͏
- Nói trước, kem que của tôi đều bị người ta ăn sạch rồi. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết xòe tay: ͏ ͏ ͏
- Điện thoại. ͏ ͏ ͏
Điện thoại của cô hỏng rồi, không có cách nói chuyện, chỉ có thể trước lấy một cái điện thoại để nói. Chỉ là điện thoại mà thôi, Xích Huyết Đồng Tử thở phào, sau đó ném điện thoại cho Lục Nguyệt Tuyết. Mặc Ngôn lại chạy đến bên người Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Ba, Ngôn Ngôn đói rồi, chúng ta ăn sủi cảo đi. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử sờ sờ đầu Mặc Ngôn, suy sụp nói: ͏ ͏ ͏
- Là ba có lỗi với con, sau này con đi với mẹ con đi. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn thấy Xích Huyết Đồng Tử suy sụp như vậy, cảm thấy ba mình cũng đói, sau đó đưa một nửa điện thoại cho Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
- Ba, cái này là mẹ cho Ngôn Ngôn ăn nè, ba ăn đi, ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử chỉ có thể nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần, ba không đói. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn chớp chớp mắt, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Ồ, vậy chừng nào ba đói Ngôn Ngôn cho ba ăn. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Cái này có phải có nghĩa hắn không thể ăn kem que trước mặt Mặc Ngôn nữa hay không? Bỗng cảm thấy Mặc Ngôn biến ngốc vẫn làm người ta chán ghét như cũ. ͏ ͏ ͏
Ban đầu là Lục Nguyệt Tuyết tìm thấy Mặc Ngôn trước. Khi đó Mặc Ngôn không làm gì hết, chỉ ngồi trên đất khóc. Lục Nguyệt Tuyết còn cho rằng Mặc Ngôn lại chơi trò bịp gì, cho tới khi phát hiện trong miệng cô có hương thuốc mới hiểu ra, có thể là uống thuốc xảy ra sự cố rồi. Sau đó biến ngốc rồi lại còn đổi tên lại trở thành Ngôn Ngôn. Bọn họ lại lớn hơn một vai vế. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử cực kỳ hối hận không nên đi tìm các cô, sớm biết đã sớm trốn đi rồi. Nhưng mà ba người bọn họ ở đây tìm cả ngày trời, lối ra thì chưa tìm thấy, nhưng mà nguy hiểm ngược lại gặp phải không ít. Cùng với đó đồ tốt cũng thấy không ít, phần lớn đều bị Lục Nguyệt Tuyết cất giữ. ͏ ͏ ͏
Đối với điều này Xích Huyết Đồng Tử không nói gì. ͏ ͏ ͏
Hắn thích chia hoa hồng, không thích trên người mình có bảo vật, bởi vì thường đều sẽ không còn nữa. Nếu như có tiền cũng không thích để trong tông môn. ͏ ͏ ͏
Không phải Mặc Ngôn trộm thì cũng là đại sư huynh hắn trộm, bọn họ đã quen thói rồi. Nghĩ tới đây, Xích Huyết Đồng Tử lại cảm thấy những cái này đều là tạm thời, chỉ có kem que mới là vĩnh cửu. ͏ ͏ ͏
Thói đời ấm lạnh mà! ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử dắt Xích Huyết Đồng Tử đi đến bên cạnh Lục Nguyệt Tuyết nói: ͏ ͏ ͏
- Nguy hiểm ở đây cũng không quá đáng sợ, nhưng mà căn bản không có đường ra, xác định không đi tầng tiếp xem thử à? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử có một cái cây, cây này biết bay, chỉ cần đủ linh khí cũng có thể bay một khoảng thời gian. Cho nên bọn họ biết trong đây có tầng tiếp theo, chỉ là coi bộ khá nguy hiểm nên không đi. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết đánh chữ: ͏ ͏ ͏
"Nếu như Mặc Ngôn không biến ngốc còn có thể thử xem sao, bây giờ quá nguy hiểm, vẫn là nhìn xem có lối ra khác hay không, nếu như đều không tìm thấy hoặc không có thì đi tiếp." ͏ ͏ ͏
Nơi này rất lớn, bọn họ vẫn chưa dò xét xong, cho nên vẫn thận trọng thì hơn. Suy cho cùng bọn họ thế nào cũng sẽ không chết đói ở đây. Hoàn cảnh nơi đây cực kỳ tốt, có thể tu luyện, có thể ăn cây gặm cỏ, dù sao cũng không có chỗ xấu. ͏ ͏ ͏
Đã xác định, Mặc Ngôn đều có thể ăn. Nhưng mà Mặc Ngôn không biến ngốc quả thực rất có ích, năng lực chạy trốn cũng tốt, có thể tăng khả năng sinh tồn của bọn họ. Bây giờ thì chính là cục tạ kéo chân sau, ví dụ như lúc này Mặc Ngôn vẻ mặt khổ sở lẩm ba lẩm bẩm: ͏ ͏ ͏
- Ba mẹ không thương Tiểu Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn đói bụng khóc meo meo. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Bọn họ cần chi viện. ͏ ͏ ͏
Thương thế của ma tu Nam Huyên hiện đã hoàn toàn khôi phục, cô đứng ở nơi xa lạ, không khỏi cau mày. Thử bay thì phát hiện nơi này cực kỳ rộng lớn, nhưng mà tầm nhìn bị hạn chế. Hoặc là nói bên dưới có địa phương khác nhưng không nhìn được. ͏ ͏ ͏
- Hắn, a, là ai đưa mình tới đây? ͏ ͏ ͏
Lúc này ma tu Nam Huyên kinh ngạc nhận ra cô đã quên. Quên mất là ai đưa mình vào đây, quên dáng vẻ người trước đó. ͏ ͏ ͏
"Người này thật lợi hại, như vậy mình thật sự sẽ đạt được tạo hóa mình muốn sao? Nếu như thật có thể..." ͏ ͏ ͏
Nghĩ tới đây, ma tu Nam Huyên lại có hơi sợ hãi, hay là nói hơi hồi hộp. Sau đó không bao lâu, cô đáp xuống đất, bắt đầu thăm dò nơi này. ͏ ͏ ͏
Thực lực Thất giai Nhập đạo của cô đương nhiên biết nơi đây cực kỳ bất phàm, nhất là ở phía trên luôn có một loại cảm giác khiến người khác thấy ngột ngạt kỳ lạ. ͏ ͏ ͏
Tựa như ai dám vượt qua thì phải nhận lấy hình phạt. Cuối cùng ma tu Nam Huyên lắc đầu, ở đây là nơi nào cô không biết, vẫn là trước tiên làm rõ đi đã. ͏ ͏ ͏