Chương 1498: Vô Đề
Giang Tả đi trên đường, sau hồi lâu hắn đã tới tầng thứ ba. ͏ ͏ ͏
Nói sao nhỉ, vốn dĩ hắn muốn đi đến tầng thứ hai, nhưng mà đến tầng hai phát hiện Tô Kỳ đã không còn ở tầng hai nữa. Sau đó hắn đi tới tầng ba, hắn hơi lo lắng Tô Kỳ vẫn cứ đi về phía trong, phải biết càng đi sâu vào trong sẽ càng nguy hiểm. Nhất là Lạc Nhật thảo nguyên ở tầng bốn, chỗ đó là địa bàn của Xuyên Tâm Xà, nguy hiểm vô cùng. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng Tô Kỳ là người của Thánh nữ đoàn, nhưng mà như vậy cũng không phải rất không an toàn. ͏ ͏ ͏
Hắn đây là truyền nhân, lúc trước cũng không dám tùy tiện chạy vào trong đó. Có điều quả thật Tiên Linh động phủ không hề thân thiện với truyền nhân, vẫn luôn hạn chế. Nhưng mà truyền nhân cũng có thể khống chế nơi này, đánh thắng là có thể khống chế. ͏ ͏ ͏
Khi đó sẽ nhận được phù văn đặc biệt cho truyền nhân, như vậy là có thể điều khiển được vật nguy hiểm của mỗi tầng. ͏ ͏ ͏
Thứ nguy hiểm nhất của tầng ba có lẽ là thực vật, nhưng mà mức độ nguy hiểm không cao, chỉ cần không chặt cây lung tung là được. Giang Tả đi trong rừng, xung quanh cây cối tươi tốt, bãi cỏ cây cỏ rậm rạp. Nhưng mà ở đây có một con đường đá nhỏ, chỉ cần đi trên con đường nhỏ này sẽ không hề có tí vấn đề gì, trừ khi ngươi là truyền nhân. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua thân phận truyền nhân này của Giang Tả chưa được chứng nhận, cho nên hiện tại cũng không cần lo lắng. ͏ ͏ ͏
Hắn đi rất lâu, cuối cùng phát hiện ở đằng trước có tiếng đánh nhau. ͏ ͏ ͏
Ừm, khẳng định là Tô Kỳ, hắn cảm tri được khí tức của Tô Kỳ. Rất nhanh Giang Tả đã đến gần bên đó, sau khi hắn trốn sau một cái cây, nhìn thấy Tô Kỳ đang phân cao thấp với một cái cây khác. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn chằm chằm vào thân cây trước mắt lạnh giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Trả điện thoại cho ta. ͏ ͏ ͏
Mới nãy cô bất cẩn làm rơi điện thoại, sau đó thì bị cái cây này ăn mất. Chuyện này khiến cô rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Vốn muốn thử xem có tín hiệu hay không, ai biết sẽ xảy ra chuyện như thế này. Nhất là điện thoại này vẫn là cái đầu tiên cô sử dụng, bên trong có rất nhiều thứ, làm sao có thể cứ như vậy mất được. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà cái cây này cũng không có linh trí, nó sao có thể nghe hiểu lời của Tô Kỳ. Tô Kỳ hét lên mấy tiếng liền định động thủ, có điều cô biết nơi này rất quỷ dị, cần phải tìm con đường an toàn, lấy điện thoại xong là chạy. ͏ ͏ ͏
Một cái cây nhúc nhích, như vậy cây cối cùng với hoa cỏ còn lại khó nói sẽ động theo hay không. Nếu như đều có thể động, như vậy nháy mắt cô sẽ bị bao vây. Không nghĩ ra đường lui thật tốt thì không thể được. Chỉ là khi đang nghĩ như vậy, cô đột nhiên quay đầu nhìn về phía sau. ͏ ͏ ͏
- Ta nhìn thấy rồi, ra đây đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kêu lên với phía sau, Giang Tả trốn sau thân cây mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. ͏ ͏ ͏
Hắn mới nhìn một cái, có cần nhạy cảm như vậy sao? Hơn nữa hắn đang mang Mê Vụ, lại thêm các loại chưởng nhãn pháp, đừng nói một người Tam giai, chính là một người Ngũ giai cũng không cách nào phát giác được hắn. Tô Kỳ là yêu nghiệt gì nha! ͏ ͏ ͏
Còn nói hắn đi ra, đừng đùa, có người khóa chặt vào hắn hay không hắn sẽ không biết chắc? Lúc này đối mặt với Tô Kỳ Giang Tả cực kỳ tập trung, tuyệt đối sẽ không để Tô Kỳ nắm thóp được. Cơ mà cũng không thể để Tô Kỳ chặt cây, cái này rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn một hồi phát hiện không có ai đi ra, sau đó dậm bước muốn đi qua xem thử. ͏ ͏ ͏
Chỉ là mới bước được mấy bước, cô bỗng sững người. Mình có phải bị điên hay không? Cứ như vậy muốn đi qua, không có tí ti tính cảnh giác nguy hiểm. Tô Kỳ nhìn chằm chằm một lát, lại dò xét tiếp xác định không có phát hiện thấy ai. Sau đó Tô Kỳ triệu hoán Đào Ngột ra. ͏ ͏ ͏
An toàn là trên hết, mặc dù không có cảm giác nguy hiểm chút nào, nhưng mà vẫn phải giữ vững cảnh giác. Điều duy nhất khiến cô thấy bất đắc dĩ chính là tại sao sẽ có cảm giác yên tâm khó hiểu này, cũng không biết là có phải gần đây ít tu luyện nên ngốc hơn hay không. ͏ ͏ ͏
Sau khi có Đào Ngột cảnh giác, Tô Kỳ định xuống tay với cái cây kia. Nuốt điện thoại của cô thì phải trả giá. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả vừa khắc xong phù văn, hắn khắc phù văn lên thân cây bên cạnh, sau đó bắt đầu liên lạc với cái cây bên Tô Kỳ. Mặc dù đối phương không có ý thức, nhưng sẽ thực hiện mệnh lệnh. Khiến nó trả điện thoại, vấn đề không lớn. Chỉ là mệnh lệnh vừa phát ra, hắn liền sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Tại sao có thể như vậy? Cái cây kia lại không nghe lời, tựa như đã thoát ly khỏi rừng cây, trở thành cá thể tồn tại độc lập. Giang Tả trong lòng không khỏi tò mò. ͏ ͏ ͏
"Làm sao có thể? Cứ xem như đã mở linh trí cũng không hẳn là như vậy." ͏ ͏ ͏
Bấy giờ Tô Kỳ cuối cùng động thủ với cái cây kia. Giang Tả không có cách điều khiển cây đó, chỉ có thể điều khiển hoa cỏ cây cối xung quanh Tô Kỳ, để những thực vật kia động đậy một chút, đừng công kích nhanh quá. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên cũng không thể không công kích, ngộ nhỡ Tô Kỳ ngốc nghếch cho rằng chặt cây sẽ không bị cây tấn công thì hỏng, lúc đó chịu thiệt vẫn là cô ấy. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh kiếm của Tô Kỳ đã trực tiếp xẹt qua gốc cây kia, keng một tiếng kiếm của Tô Kỳ bị bắn ngược trở về. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Cái này không khoa học, xùy, không tu chân. ͏ ͏ ͏