Chương 1499: Vô Đề
Đừng nói là Tô Kỳ, ngay cả Giang Tả cũng đờ đẫn, cái cây này đúng là có chút bản lĩnh, nhưng làm sao có khả năng ngăn trở kiếm của Tô Kỳ? ͏ ͏ ͏
Tuyệt đối có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tự nhiên cũng biết có vấn đề, nhưng mà cô đã đặc biệt cảm tri qua, cái cây này hẳn là không có bản lĩnh gì lớn. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ gia tăng sức mạnh, tiếp theo lại keng một tiếng. Tô Kỳ lại vung kiếm lần nữa, lần này cô vung ba lần kiếm, một kiếm mạnh hơn một kiếm, một kiếm thâm ảo hơn một kiếm. Cuối cùng vẫn không thể phá phòng. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đây là quái vật gì thế? Nghĩ nghĩ, Tô Kỳ chém một kiếm xuống cây ở bên cạnh. Răng rắc, sau khi kiếm xẹt qua, thân cây kia trực tiếp ngã ầm xuống đất. ͏ ͏ ͏
Ừ, vô cùng dễ dàng. ͏ ͏ ͏
Cho nên là cái cây trước mắt này có vấn đề? Mà trong chớp mắt thân cây đổ xuống thì cây cỏ xung quanh đều bắt đầu động đậy, mà động khoa trương nhất chính là cái cây mà Tô Kỳ chém không được. ͏ ͏ ͏
Khoa trương tới mức nào? Khoa trương tới nỗi nó trực tiếp nhổ bật gốc lên, sau đó rễ cây làm chân, nháy mắt chạy vèo. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đây là tình huống gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng đần người ra, cây này thành tinh rồi à? Không thể nào, nếu như đối phương có ý thức của mình thì Giang Tả tất nhiên phải biết. Thế nhưng chạy trốn thế này là chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ càng kinh ngạc hơn, điện thoại của cô vẫn ở trên cái cây đó á. Sau đó mặc kệ sự tấn công của cây cối bên cạnh, cô trực tiếp nhảy lên trên Đào Ngột đuổi theo. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ở phía sau nhìn theo, cũng không biết có cần đuổi theo xem thử hay không. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ hắn rất tò mò, cái cây đó đến tột cùng là xảy ra chuyện gì. Mà ở kiếp trước có như vậy hay không hắn thật không biết, nơi này lớn như vậy hắn không thể mỗi cái cây đều đánh hết. Sau khi phần lớn cây tấn công hắn bị vô hiệu, nơi đây xem như đã bị hắn san bằng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn nhìn phương hướng Tô Kỳ rời đi, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu đi theo. ͏ ͏ ͏
Bên Tĩnh Nguyệt tỷ trước tiền để đó đi đã, bên Tô Kỳ khá là kỳ quái, nhỡ đâu xảy ra chuyện thì không tốt. Nhưng mà cũng không thể để Tĩnh Nguyệt tỷ và Tô Kỳ đụng mặt, nếu không hắn làm sao xuống tay được? Coi như có thể xuống tay cũng không có cách nào chôn Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lúc này ngược lại rất muốn tìm Tĩnh Nguyệt tỷ, bởi vì sư tỷ của cô lý thuyết vô song, chắc chắn có thể giải thích cho cô rõ mười mươi. Tuy rằng không có nghiệm chứng nhưng mà tốt xấu gì cũng có phỏng đoán. ͏ ͏ ͏
Cơ mà cái cây này rốt cuộc là thứ gì Tô Kỳ không phải rất quan tâm, cái cô quan tâm chính là có thể trả điện thoại lại cho cô hay không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả theo sau Tô Kỳ, vì để không bị phát hiện, hắn cách rất xa. Mặc dù khoảng cách xa như vậy, nhưng chỉ cần Tô Kỳ có nguy hiểm hắn có thể lập tức nháy mắt đuổi tới. Trên đường có thời gian hắn cũng sẽ bố trí phù văn ở xung quanh, đây là phù văn khống chế thuộc về truyền nhân. ͏ ͏ ͏
Cái này đều chuẩn bị vì Tô Kỳ, chỉ cần Tô Kỳ gặp phải nguy hiểm ở trong phạm vi phù văn, những cỏ cây hoa lá kia sẽ giúp em ấy. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên nếu như Tô Kỳ phá hủy cây cối hoa cỏ thì cũng sẽ bị tấn công. ͏ ͏ ͏
Tốc độ của Tô Kỳ không hề chậm, nhưng mà tốc độ của cái cây kia cũng không chậm, thậm chí là đang không ngừng tăng tốc. Tô Kỳ vì điện thoại mà không ngừng tăng tốc đuổi theo, mà cái cây kia vì để không bị đuổi tới cũng không ngừng tăng tốc độ chạy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả dùng phù văn xác định lại một lượt, cái cây kia quả thật không có ý thức chủ quan, dường như chạy trốn là bản năng. Cái cây này chắc hẳn là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏
Nhưng thứ gì ảnh hưởng tới nó Giang Tả vẫn không biết. ͏ ͏ ͏
Không có cách, không dám đến gần quá để quan sát, vừa tới gần Tô Kỳ liền quay đầu lại. Một lần hai lần có thể là ảo giác, nhiều lần thì chắc chắn không phải là ảo giác, sẽ bị phát hiện. Nhưng mà nhìn hai người ngươi chạy ta đuổi không có tí thú vị gì. ͏ ͏ ͏
Nếu như Giang Tả không nhìn lầm, bọn họ là đang chạy trên tuyến đường trung tâm đi? Đây là muốn tuần hoàn chạy xuống sao? Nếu quả thật là muốn tuần hoàn thì Giang Tả cũng không rỗi hơi đợi tiếp. Hắn lấy đồng xu ra tung xuống, phát hiện hẳn là không có nguy hiểm gì, sau đó bắt đầu rời khỏi đây. ͏ ͏ ͏
Đuổi đi, lúc này yên phận chút là được. ͏ ͏ ͏
Xác định Tô Kỳ không có chuyện gì, Giang Tả tự nhiên muốn đi tìm Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏
Tìm được Tĩnh Nguyệt tỷ cướp Vạn Linh thạch là có thể đi tìm Vạn Diệp Tiên Linh. Tìm thấy Vạn Diệp Tiên Linh, chỉ cần đợi Tô Kỳ an toàn đi ra hắn liền có thể đi theo về, hẳn là rất dễ dàng. ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả rời đi, Tô Kỳ tò mò nhìn xung quanh. Cuối cùng lắc lắc đầu, vẫn là trước đó cướp lại điện thoại rồi nói. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà theo Tô Kỳ không ngừng tăng tốc, cô phát hiện cái cây này tuyệt đối có vấn đề. Mặc dù không hiểu vì sao nó muốn trốn, nhưng mà cái này không bình thường. ͏ ͏ ͏
Với tốc độ của nó cùng với khả năng phòng ngự lúc trước, đừng nói là trốn, phản kích cô cũng có thể đi? Nghĩ tới đây Tô Kỳ liền ngừng lại, suýt chút nữa ngốc quá mức rồi. Ở đây không phải Thánh Địa, cái cây quỷ dị như vậy cứ như đang hấp dẫn cô. Nếu như phía sau có cạm bẫy, như vậy có hối hận cũng không kịp. ͏ ͏ ͏
Nguy hiểm thật! ͏ ͏ ͏