Chương 1504: Vô Đề
Lục Nguyệt Tuyết mang theo Mặc Ngôn vẫn đang đi tìm thức ăn, không cho Mặc Ngôn ăn cô ta lại ồn ào. Có đôi khi ngồi lì dưới đất không đứng dậy, Mặc Ngôn não tàn một chút cũng không dễ đối phó, còn không bằng Mặc Ngôn trước kia, ít ra thì trước giờ sẽ không gào đói bụng. ͏ ͏ ͏
Coi như có la lối, Lục Nguyệt Tuyết đều có thể trả lại một câu, đường đường là ma tu thì không cần ăn uống. Bây giờ thử nói với Mặc Ngôn xem? ͏ ͏ ͏
Cô ta sẽ chỉ nói Ngôn Ngôn đói bụng, Ngôn Ngôn muốn ăn sủi cảo. ͏ ͏ ͏
Thỉnh thoảng không chú ý tới còn sẽ chạy lung tung, Lục Nguyệt Tuyết cảm thấy mang Mặc Ngôn trong đây thật mệt mỏi. Xích Huyết Đồng Tử còn thỉnh thoảng trốn đi chỗ khác gặm kem que. ͏ ͏ ͏
Cô chịu đủ rồi, rốt cuộc ở đâu mới có thức ăn đây. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn kéo góc áo của Lục Nguyệt Tuyết, nói một cách tội nghiệp: ͏ ͏ ͏
- Mẹ, Ngôn Ngôn đói bụng. ͏ ͏ ͏
Giống như cô đã rất nhiều ngày chưa được ăn gì vậy. Lục Nguyệt Tuyết cầm điện thoại đánh mấy chữ, sau đó phát ra: ͏ ͏ ͏
- Ăn cỏ lót dạ đi. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nhìn cỏ dại trên đất, cáu gắt: ͏ ͏ ͏
- Không ăn, khó ăn muốn chết, Ngôn Ngôn muốn ăn sủi cảo. Mẹ làm sủi cảo cho Ngôn Ngôn ăn đi. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết có chút bất đắc dĩ, vốn đang muốn đáp lại bỗng nhiên cô dừng lại. Thấy Lục Nguyệt Tuyết dừng lại, Mặc Ngôn tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Mẹ định làm sủi cảo à? ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết lập tức đánh chữ, sau đó phát ra: ͏ ͏ ͏
- Có vườn quả, chúng ta có thể ăn trái cây. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng thấy có đồ ăn rồi, cuối cùng không phải bị Mặc Ngôn làm phiền nữa, dắt con thật mệt. Nhất là cái loại não tàn như Mặc Ngôn này. ͏ ͏ ͏
Cô rốt cuộc là mắc nợ ai chứ. Lúc này Xích Huyết Đồng Tử cũng xuất hiện, hắn không nhịn được hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sẽ có độc hay không? ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết đánh chữ: ͏ ͏ ͏
"Tôi đi xem thử, tới lúc đó cậu thử độc." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Thật ra thì tôi không đói. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết không thèm để ý tới hắn. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn là người nhà ai? ͏ ͏ ͏
Cô mệt như vậy chẳng lẽ còn để cô thử độc? ͏ ͏ ͏
Không thể nào. ͏ ͏ ͏
Sau đó Lục Nguyệt Tuyết dắt Mặc Ngôn đi qua, Xích Huyết Đồng Tử bấy giờ không gặm kem que, dù gì Mặc Ngôn cũng đang canh chừng. Hắn mang Xích Kiếm trên lưng sau đó đi theo. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng đã xem xét lân cận phát hiện cũng không có gì nguy hiểm, có một số linh thú khá lợi hại, chỉ cần không chọc tới chúng nó sẽ không có vấn đề gì. Bây giờ chỉ có thể hi vọng trong vườn quả không có thứ gì kỳ quái là được, nếu không, phải đánh nhau thì rất phiền phức. Suy cho cùng Mặc Ngôn đang bị thiểu năng. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Lục Nguyệt Tuyết ném hai viên trái cây qua, ý rất rõ ràng, thử xem có độc hay không. ͏ ͏ ͏
Trong nhà Lục Nguyệt Tuyết có trồng linh dược, nhưng mà cô chưa từng thấy qua loại quả này, có điều kiểm tra sơ qua thì không thấy có độc. Xích Huyết Đồng Tử cũng không nói gì, cắn mấy miếng, thấy ăn còn rất ngon. Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Không có độc, còn rất ngon nữa. ͏ ͏ ͏
Bấy giờ Lục Nguyệt Tuyết còn đang lôi kéo Mặc Ngôn. Mặc Ngôn vẫn luôn thò tay muốn trèo lên cây quả. ͏ ͏ ͏
- Ngôn Ngôn muốn ăn, Ngôn Ngôn muốn ăn. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà bị Lục Nguyệt Tuyết kéo lại mà thôi, mà sau khi nghe Xích Huyết Đồng Tử nói có thể ăn, Lục Nguyệt Tuyết liền buông tay. Sau đó Mặc Ngôn sung sướng hái rất nhiều quả ăn. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết dùng linh khí thắt trên người Mặc Ngôn tránh cho cô chạy lung tung, sau đó đánh chữ: ͏ ͏ ͏
"Có tìm thấy lối ra không?" ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử lần nữa gặm kem que: ͏ ͏ ͏
- Không có, chẳng qua nơi này rất lớn, nếu không thì đều lâu như vậy chắc chắn có người đến cứu viện. Đáng tiếc, ở đây không có tiên tử, nếu không còn có thể đến chỗ rẽ gặp được tình yêu. ͏ ͏ ͏
Ở nơi xa lạ gặp được tiên tử xa lạ, sau đó nảy sinh tình cảm, đây mới là điều tuyệt vời. Tiếp đó Lục Nguyệt Tuyết đánh chữ: ͏ ͏ ͏
"Nếu như thật sự rẽ một cái gặp được tình yêu, anh cảm thấy cô ấy có thể đợi ở Ngũ Quang Thập Sắc Tông." ͏ ͏ ͏
Nghe Lục Nguyệt Tuyết nói vậy, Xích Huyết Đồng Tử sững sờ. ͏ ͏ ͏
Hình như là như vậy, đây là một vấn đề lớn. Đều là lỗi của mấy vị sư huynh sư tỷ hắn, hắn đều đã độc thân nhiều năm như vậy. Mà vừa lúc này, bọn họ bỗng nghe tiếng Mặc Ngôn hưng phấn kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Ba, mẹ, ở đây có một cái hang động tối thui, bên trong có phải có gì vui hay không, woa, con rơi vào rồi. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử và Lục Nguyệt Tuyết kinh hãi. ͏ ͏ ͏
Bọn họ lập tức quay đầu nhìn. Chỉ là vừa nhìn, hai người nhanh chóng chạy qua bên Mặc Ngôn. Nhưng khi bọn họ chạy qua thì Mặc Ngôn đã biến mất, mà động đen kia cũng biến mất. ͏ ͏ ͏
Là Mộng Yểm không gian. Bọn họ vẫn luôn cảnh giác nguy hiểm xung quanh, lại không ngờ tới Mặc Ngôn sẽ đột nhiên mở ra Mộng Yểm không gian. Nếu như tu vi của bọn họ đủ cao thì có thể túm Mặc Ngôn ra, nhưng mà tu vi của bọn họ lại không đủ. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử cắn kem que nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi trở về có phải sẽ bị sư phụ sư thúc đánh chết hay không? ͏ ͏ ͏
Dù sao Mặc Ngôn mất tích ngay dưới mũi hắn. Nếu như là Mặc Ngôn của bình thường thì cũng thôi đi, thế nhưng lại còn là Mặc Ngôn não tàn. Hắn khó mà thoát tội. ͏ ͏ ͏