Chương 1505: Vô Đề
Lục Nguyệt Tuyết đánh chữ: ͏ ͏ ͏
"Ai bảo lúc đầu cậu mang cô ta theo? Không trêu chọc đến cô ta không phải tốt rồi sao? Tôi cảm thấy tôi chính là bị lừa." ͏ ͏ ͏
Sau đó hai người thở dài một tiếng, chỉ có thể đi tìm. Mộng Yểm không gian của Mặc Ngôn không phải quá dài, hẳn là có thể tìm ra. ͏ ͏ ͏
Ở một nơi khác, ma tu Nam Huyên vẫn đang đi trên đường. Cô đại thể có một chút khái niệm, nơi này rất sát với vòng ngoài, bên trong còn có rất nhiều nơi chưa biết. Còn ở đây đến cùng là chỗ nào cô vẫn không biết. Về phần có cái gì, cô cũng không biết. Nhưng có một điều cô có thể xác định, nơi này không phải là hiện thế bình thường, phải nói là một loại bí cảnh nào đó. Suy cho cùng ở đây ngay cả tín hiệu cũng không có. Bầu trời cũng không phải là bầu trời bình thường. ͏ ͏ ͏
Cô đã đi rất lâu rồi, chẳng qua cô cũng không gấp. Ở nơi xa lạ, cái gì cũng không gấp được, huống hồ gì cô đi chuyến này cũng không có mục đích cụ thể gì. Nếu như có, chỉ có thể nói là đi thử xem, rốt cuộc có tạo hóa mà cô muốn hay không. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này ma tu Nam Huyên bỗng nhiên cau mày, lại có Mộng Yểm không gian tập trung vào cô. Sau đó cô cười lạnh, Mộng Yểm không gian cũng dám khóa cô lại, ma tu Mộng Yểm này là đồ ngu à? Chẳng qua ma tu Nam Huyên cũng không cắt ngang ý của đối phương, có người tới cũng tốt, cô cũng có thể hỏi thử nơi này rốt cuộc là chỗ nào. Nếu như có mưu đồ làm loạn, cô không ngại giải quyết đối phương. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh cánh cổng Mộng Yểm không gian mở ra, tiếp đó có người rơi ra, vừa ra đã la lớn: ͏ ͏ ͏
- Oa, rơi xuống rồi, aaaa. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên hơi buồn bực, từ khi nào mở Mộng Yểm không gian sẽ bị rơi xuống? Người này thật sự là bị đần sao? ͏ ͏ ͏
Rất nhanh có người trong Mộng Yểm không gian rơi xuống trước mặt cô. Chỉ là khiến ma tu Nam Huyên không ngờ tới là, người này lại hai túm loạn xạ, sau cùng trực tiếp ôm người cô. ͏ ͏ ͏
- Oa, sợ chết đi được, may mà Ngôn Ngôn không té chết. ͏ ͏ ͏
Chính xác, người rơi xuống chính là ma tu Mặc Ngôn. Nếu như không phải ma tu Mặc Ngôn, bây giờ sớm đã bị quạt bay rồi, làm gì có thể ôm người được. ͏ ͏ ͏
Bấy giờ ma tu Nam Huyên mới kịp phản ứng, sau đó lạnh giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Ma tu Mặc Ngôn? Ai cho cô ôm người tôi? ͏ ͏ ͏
Vừa nói ma tu Nam Huyên nhẹ nhàng đập bay Mặc Ngôn. Mặc Ngôn bay ra một khoảng ngắn, sau đó đập mông xuống đất, tiếp đó nước mắt rưng rưng nói: ͏ ͏ ͏
- Huhu, đau quá, Ngôn Ngôn bị té, Ngôn Ngôn rất khó chịu, không dỗ được đâu. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên ngạc nhiên cực, sau đó vẫn lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏
- Ma tu Mặc Ngôn, cô lại đang chơi trò gì? Chơi đùa cùng một đám tiểu gia hỏa kia thì cũng thôi đi, thế mà còn quậy tới tận chỗ tôi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Mặc Ngôn ngẩng đầu nhìn về phía ma tu Nam Huyên, khi nhìn thấy ma tu Nam Huyên, Mặc Ngôn chớp chớp mắt, hỏi thử: ͏ ͏ ͏
- Mẹ? ͏ ͏ ͏
Mẹ? Câu này giống như sấm sét giữa trời quang, trong nháy mắt nổ tung trong đầu ma tu Nam Huyên. Đầu óc cô trống rỗng, thậm chí trong khoảng thời gian ngắn mất luôn năng lực suy nghĩ. Trong lúc đó, mọi biểu hiện hờ hững của cô đều tan rã. ͏ ͏ ͏
Cô nghe thấy cái gì? Mẹ? ͏ ͏ ͏
Không, không thể nào, tuyệt đối không có khả năng, nhất định là ảo giác. Đúng vậy, chắc chắn là ảo giác. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên không cách nào giữ bình tĩnh, sắc mặc của cô càng không có vẻ lạnh lùng tí nào. Một câu mẹ lại đánh tan tất cả phòng ngự của cô. Cô hiện giờ hít thở cũng không thông, hai tay càng run rẩy không ngừng. ͏ ͏ ͏
Lúc này ma tu Nam Huyên tay trái nắm lấy tay phải, cô muốn khiến mình bình tĩnh lại. Sau đó, ma tu Nam Huyên gượng gạo nói: ͏ ͏ ͏
- Ma tu Mặc Ngôn, cô lại đang chơi trò gì? ͏ ͏ ͏
Nhưng mà bây giờ chỉ cần không phải đồ ngốc đều có thể nhìn ra cô không bình thường. Thế nhưng cô chỉ có thể làm được tới mức này. Mặc Ngôn nhìn chăm chú vào ma tu Nam Huyên, cô hoàn toàn không biết ma tu Nam Huyên đang nói cái gì, sau đó chỉ tự mình thì thào: ͏ ͏ ͏
- Mẹ, Ngôn Ngôn đói bụng, Ngôn Ngôn đói tới không đứng nổi. ͏ ͏ ͏
Lại lần nữa nghe được, lúc này ma tu Nam Huyên cuối cùng không nhịn được nữa, cô trực tiếp chọn rời khỏi hiện trường, sau đó trốn tới phía sau cây đại thụ xa xa. Vừa trốn vào, mắt cô đã ươn ướt, từng giọt nước mắt không ngừng rơi xuống. Cô không có tư cách, không có tư cách. Loại chuyện này chỉ có thể là hi vọng xa vời, không có khả năng trở thành hiện thực. Cô căn bản không có tư cách gì, cô không nhận nổi. ͏ ͏ ͏
Sự ngu xuẩn của cô khiến cô đánh mất thứ vốn thuộc về mình. Hai trăm năm, cô đã hối hận hai trăm năm. Thế nhưng hối hận thì có tác dụng gì, muốn bù đắp lại có ích gì. Cô không đáng được tha thứ, càng không có tư cách được tha thứ. Nghĩ tới đây, ma tu Nam Huyên ngồi bệt dưới đất khóc òa lên. Nếu lúc đó mình có thể bình tĩnh một chút, nếu như có thể càng để ý hơn, có lẽ sẽ không có kết cục này. Nhưng mà không có nếu như, không có. ͏ ͏ ͏