Chương 1506: Vô Đề
Mặc Ngôn bấy giờ nhìn ma tu Nam Huyên biến mất, sau đó tủi thân nói: ͏ ͏ ͏
- Mẹ không cần Ngôn Ngôn nữa, Ngôn Ngôn lại phải ăn cỏ. ͏ ͏ ͏
Vừa nói Mặc Ngôn ngồi xổm trên đất bắt đầu lựa cỏ tươi, sau khi lựa thật nhiều cỏ, cô liền ôm cỏ, sau đó bắt đầu lặng lẽ ăn. Tiếp theo Mặc Ngôn vừa ăn vừa phun: ͏ ͏ ͏
- Thật khó ăn, Mặc Ngôn không thích ăn cỏ, nhưng mà Ngôn Ngôn đói bụng. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn từ đầu tới cuối chỉ ngồi dưới đất, cũng không biết tại sao không đứng lên, có lẽ tự mình cảm thấy mình rất đói, đói đến nỗi không đứng dậy nổi. Hồi lâu sau, cỏ bên cạnh Mặc Ngôn đều bị nhổ trụi lủi, cô ôm bụng tủi thân nói: ͏ ͏ ͏
- Bụng to kêu ùng ục, Ngôn Ngôn không có mẹ yêu. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên vẫn không rời đi xa đã bình tĩnh lại, nhưng mà cô không hiểu, không hiểu Ngôn Ngôn này đang làm gì. Sao lại chạy đi ăn cỏ? Coi như hoàn cảnh ở đây rất tốt nhưng cũng không thể ăn cỏ. Cô nhìn một hồi lâu, cuối cùng cầm lòng không được đi ra. Sau đó đứng trước mặt Mặc Ngôn hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tại sao cô phải ăn cỏ? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn thấy ma tu Nam Huyên liền đáng thương nhìn lên nói: ͏ ͏ ͏
- Bụng Ngôn Ngôn đói, mẹ cho Ngôn Ngôn ăn được không? ͏ ͏ ͏
Nghe lời Mặc Ngôn nói, ma tu Nam Huyên cảm thấy mình chịu phải công kích vô hạn. Bởi vì nguyên nhân nào đó, cô vô thức nói: ͏ ͏ ͏
- Được, ăn cái gì cũng được. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn vui vẻ: ͏ ͏ ͏
- Ngôn Ngôn muốn ăn sủi cảo, mẹ, chúng ta ăn sủi cảo đi, Ngôn Ngôn thật lâu chưa ăn sủi cảo. ͏ ͏ ͏
- Được, chúng ta ăn sủi cảo. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên trực tiếp đồng ý luôn, cô thậm chí không suy nghĩ xem làm sao làm sủi cảo. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vẫn đang đi tới tầng thứ năm, hắn lúc này đã thuận tay nhặt một cây Xuyên Tâm Mộc. Hiện giờ ở tầng bốn hắn đã là vương giả. Thật ra thì lấy thực lực hiện tại của hắn đều có thể đánh tới tầng chín. Phải biết là năm đó đi tới tầng thứ chín, sau đó truyền tống tới chiến trường viễn cổ, thực tế tu vi của hắn cũng không bao nhiêu, gần Ngũ giai. Có điều lúc đó hắn tu luyện từ người bình thường tới Ngũ giai thế nhưng mất mấy chục năm. ͏ ͏ ͏
Nghĩ tới đây Giang Tả chợt ngẩn người, hắn thân là truyền nhân phải làm sao đi ra? ͏ ͏ ͏
Mặc dù chưa kích hoạt thân phận truyền thừa, nhưng hắn đi ra cũng không dễ dàng. Coi như đến lúc đó tốn chút thời gian đánh xong từ tầng một tới tầng chín, như vậy cũng trực tiếp đi chiến tường viễn cổ. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đi chiến trường viễn cổ muốn thoát ra lại phải tốn thời gian rất dài, này thật khó mà chịu nổi. chẳng qua lần này đi vào khá đặc biệt, hắn hẳn là không có vấn đề nhỉ? ͏ ͏ ͏
Ngẫm cũng không đúng, bởi vì có vần đề cũng phải không thành vấn đề, hắn nhất định phải đi ra, chậm một ngày cũng không thể. ͏ ͏ ͏
Lần trước cãi nhau với Tô Kỳ còn có thể tùy tiện giải thích, bây giờ không được. Nếu để Tô Kỳ biết hắn bị nhốt lại, không chừng lại muốn chạy vào. Nghĩ lại thì chạy vào cũng tốt, hoàn toàn là thế giới của hai người. ͏ ͏ ͏
Cơ mà Giang Tả rất nhanh lại phủ định, thế giới hai người, khủng bố cỡ nào. Đi ra, nhất định phải nghĩ cách ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Nghĩ tới đây Giang Tả không khỏi thấy tò mò, nếu như với thực lực hiện tại của hắn đi tiếp nhận những tài nguyên ấy có phải có thể trong thời gian ngắn lên Thất giai hay không? ͏ ͏ ͏
Ừm, thời gian quả thật sẽ được rút ngắn rất nhiều. Nếu như hắn lên Thất giai, như vậy có phải có thể trực tiếp đánh đi ra hay không? ͏ ͏ ͏
Lấy trình độ trận pháp của hắn cùng với thực lực Thất giai hẳn là không khó. ͏ ͏ ͏
Điều duy nhất đáng tiếc chính là hắn không có thời gian dài như vậy. Tứ giai lên Thất giai nhanh lắm cũng phải mất một tháng? Xảy ra chuyện gì ngoài ý còn có thể bị kéo dài hơn. Ở đây dù gì chỉ là động phủ, mà bên ngoài trời đất bao la cái gì cũng có thể. Với kỳ ngộ của hắn, muốn thăng cấp sẽ không quá khó. ͏ ͏ ͏
Không nghĩ nhiều nữa, mất chút thời gian Giang Tả đã tới biên giới tầng bốn, rất nhanh có thể tìm thấy Tĩnh Nguyệt tỷ rồi. Chẳng qua phải làm sao để cướp Vạn Linh thạch cũng rất phiền phức. Lỡ như Tĩnh Nguyệt tỷ thà chết không đưa thì sao? ͏ ͏ ͏
Nói gì thì hắn không phải rất hiểu Tĩnh Nguyệt tỷ, chỉ biết đối phương biết nói mò, mà đã mò là chuẩn, chỉ có chôn mới an toàn. May mà Tô Kỳ đủ thông minh, lại biết Tĩnh Nguyệt đang nói nhảm, nếu không thì hắn gặp nguy rồi. Chẳng trách kiếp trước Tĩnh Nguyệt chết rất sớm, chắc hẳn phải như thế. ͏ ͏ ͏
Ngay từ đầu hắn còn ngây thơ cho rằng Tĩnh Nguyệt tỷ không phải người đoản mệnh, bây giờ ngay cả lão già như hắn còn muốn tiễn cô một quãng. ͏ ͏ ͏
Cây cối ở tầng năm không ít, linh dược ở đây cũng rất nhiều, khi Giang Tả mới vừa đến cũng không nhận biết được hết, bỏ lỡ rất nhiều. Hiện giờ mặc dù có thể biết hết, nhưng mà không có thứ hắn muốn. Thứ mà hắn cần nhất bây giờ là một đóa hoa thật đẹp. Yêu cầu của Tô Kỳ hắn vẫn nhớ rõ. ͏ ͏ ͏
Lần đầu tiên không mang thì thôi, lần thứ hai Tô Kỳ cũng đã mở miệng, không mang nữa thì thật quá đáng. Quên cũng không được, Tô Kỳ sẽ buồn lắm. ͏ ͏ ͏