Chương 1509: Vô Đề
Tầng thứ bảy.
Thanh Liên lúc này đang đi trên con đường nhỏ, con đường này chia thành vô số dòng nước. Có thể nói là một đường trong biển.
Thanh Liên cũng không không biết đây là chỗ nào, nhưng mà cô biết mình cách hai sư tỷ có thể hơi xa.
Vì sao?
Bởi vì ở đây đâu đâu cũng là nước, cô không nhìn thấy điểm cuối. Cho nên không cần nghĩ cũng biết, hai vị sư tỷ của cô không có ở gần đây.
Nhưng mà nơi này có người hay không cô cũng có thể thấy rõ ràng, chỉ cần chú ý tới trong nước có nguy hiểm hay không là được. Chỉ là đi lâu như vậy nguy hiểm đâu không thấy, ngược lại cá con lại thấy không ít. Những con cá này rất dễ nhảy lên đường nhỏ, Thanh Liên tự nhiên sẽ thả bọn nó trở về.
Ừm, trước mắt vẫn chưa gặp phải cá có nguy hiểm nhảy lên. Mà có nguy hiểm có thể cô cũng sẽ đi giúp. Thánh nữ sư tỷ nói cái này có đôi khi là bệnh, cần phải trị. Nhưng cô không khống chế được, cũng may bên cạnh không có người, không liên lụy tới người ta thì không sao.
Còn với an nguy của mình Thanh Liên ngược lại rất ít khi nghĩ tới.
Lúc này lại có một con cá nhảy lên, Thanh Liên ngồi xổm xuống, sau đó tò mò nói:
- Lại là ngươi? Hình như ta thấy ngươi rất nhiều lần nha.
Tiếp đó khiến Thanh Liên ngạc nhiên chính là con cá này lại mở miệng nói tiếng người:
- Đúng vậy, ta rất thích ngươi, ngươi có thể đáp ứng một yêu cầu của ta được không?
Thanh Liên nhìn con cá này, cô rõ ràng không cảm nhận được con cá này có tu vi, như vậy nó làm sao nói chuyện được? Chẳng qua Thanh Liên vẫn hỏi lại:
- Là yêu cầu gì?
Cá nọ nhe răng:
- Có thể đưa tim của ngươi cho ta ăn không? Ta thật sự rất là thích, ta từ trước tới nay chưa từng thấy trái tim trong sáng như vậy.
Thanh Liên lập tức đứng lên lùi lại mấy bước:
- Không thể.
Cô cũng không ngốc, Thánh nữ sư tỷ cũng đã dặn dò cô không biết bao nhiêu lần. Loại cá này chính là tới giết cô.
Lúc này con cá đó lại nói:
- Không ăn tim của ngươi ta sẽ chết, ngươi lương thiện như vậy chắc chắn sẽ không từ chối, đúng không?
Nói rồi con cá cười, sau đó thân ảnh nho nhỏ mở cái miệng thật to, cái miệng này có thể trực tiếp nuốt luôn Thanh Liên. Thanh Liên muốn chạy trốn lại phát hiện mình thế mà không thể cử động được.
Lúc này con có kia cười nói:
- Không cử động được nhỉ? Ta có độc nha, ngươi chạm vào ta nhiều lần như vậy đã bị trúng độc, độc phát rồi ngươi là của ta.
Vừa nói con cá đó liền muốn ăn Thanh Liên.
Thanh Liên hơi cuống lên.
Cô lại không phải người thấy chết không sờn lòng, có thể sống đương nhiên lựa chọn sống sót rồi. Nhưng mà độc này thật khiến cô tạm thời không nhúc nhích được, ngay cả Tiên Linh khí cũng không sử dụng được.
Chỉ là đúng vào lúc này, một đạo kim quang đột nhiên lóe lên, lướt qua đặc biệt chói mắt. Này khiến cho con cá nọ không khỏi nhìn qua, sau đó thế giới liền ngừng lại ở cái nhìn này.
Nó thấy có người đang lấy tốc độ siêu nhanh xông qua đây.
"..."
Cái này là vui quá hóa buồn trong truyền thuyết sao? Ta còn trẻ như vậy...
Ầm!!!
Tia sáng kia vừa lúc tông vào người con cá, vốn dĩ con cá đó cũng không mạnh mẽ lắm, trực tiếp bị đụng nổ tung. Mà ánh sáng kia ngược lại vừa khéo dừng lại trên đường.
- Phụt~
Ánh sáng tản đi, một bóng người xuất hiện trên đường nhỏ, người này vừa xuất hiện lại phun ra một ngụm máu. Sau đó người này chật vật đứng lên, lau lau máu bên khóe miệng nói:
- Mạnh thật, một chiêu tùy tiện lại muốn đỡ không nổi, còn may có hai hạt châu.
Thanh Liên ngẩn người, con cá khi nãy rất mạnh sao? Nhưng mà ánh sáng tản đi, cô mới nhìn rõ người cứu cô là ai. Chỉ là sau khi thấy rõ cô lại sửng sốt.
- Biên Hải Đao Khách đạo hữu?
Người vừa bay tới chính là Biên Hải Đao Khách.
Nhìn thấy Biên Hải Đao Khách, Thanh Liên khá yên tâm, đây là người tốt, không cần lo lắng cái khác.
Nghe có người kêu hắn, Biên Hải Đao Khách kinh ngạc, lập tức nhớ tới khi nãy vừa mới đụng phải cái gì, là cái gì nhỉ?
Hắn mới nãy không kịp nhìn, hi vọng đừng là thứ gì quý giá, hắn hiện tại không có nhiều tiền.
Chỉ là vừa xoay người hắn liền thấy Thanh Liên.
Thấy Thanh Liên hắn hơi đau khổ, tại sao lại gặp cô ấy? Cũng không phải nói Thanh Liên khiến người ta ghét, mà là phong cách làm việc của cô không thích hợp ra ngoài, rất dễ liên lụy người khác.
Mặc dù cô rất kiềm chế, nhưng mà nhìn ánh mắt của cô, cô nếu như muốn làm gì thì rất khó từ chối.
Tiên tử thế này tốt nhất đừng gặp phải, Biên Hải Đao Khách cảm thấy mệnh mình không tốt, thế mà lại gặp được.
Gặp được còn không thể không quản tới.
Cho nên Biên Hải Đao Khách chỉ có thể cười gượng gạo nói:
- Thanh Liên tiên tử, không ngờ ở đây gặp được cô, cùng sư môn tới đây sao? Các cô có phải đang ở gần đây hay không? Như vậy tôi không làm phiền tiên tử.