Chương 1510: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1510: Vô Đề

Thanh Liên nhìn Biên Hải Đao Khách, không có trả lời chỉ là cười gật đầu:

- Ừm, như vậy không làm phiền đạo hữu.

Thanh Liên cũng biết mình rất dễ gây thêm phiền phức cho người khác, cho nên cô không muốn thêm phiền cho người ta. Biên Hải Đao Khách hiển nhiên cũng lo cô thêm phiền cho hắn, nên Thanh Liên cảm thấy nên nói tránh đi.

Nghe Thanh Liên nói như vậy, Biên Hải Đao Khách ngạc nhiên.

Chơi cùng đám trong nhóm lâu rồi cứ cảm thấy câu trả lời của Thanh Liên khiến hắn không quen.

Trong nhóm có khó khăn, hắn muốn đi đứa nào cũng đều không cho. Thỉnh thoảng sẽ trêu đùa, nhưng hắn cũng coi như là người mạnh nhất trong nhóm không tính Phá Hiểu, tự nhiên cũng sẽ không thật sự mặc kệ không quan tâm.

Mới nãy hắn cũng là thuận miệng nói như vậy thôi, mà Thanh Liên trả lời khiến hắn trong lúc nhất thời cũng không biết có cần rời đi hay không.

Nói thế nào đây, nếu như là người lạ hắn chắc chắn sẽ đi, nhưng mà Thanh Liên tiên tử nói như vậy khiến hắn rất do dự. Đây là một người vô cùng tốt, tốt đến nỗi chính bản thân lúc nào cũng sẽ chết.

Biên Hải Đao Khách nhìn xung quanh, nếu như người Thánh Địa ở gần đây sẽ để cô chạy khắp nơi sao?

Sau đó Biên Hải Đao Khách nhìn nhìn Thanh Liên, phát hiện cô lại đang bị trúng độc. Thôi vậy, vẫn là đợi lát nữa rồi đi vậy.

Biên Hải Đao Khách nói:

- Thanh Liên tiên tử, tại hạ đang bị thương cần ở đây khôi phục một chút, hi vọng sẽ không làm phiền tới tiên tử.

Sau đó liền ngồi xuống trị thương.

Còn về độc của Thanh Liên, tuy là Biên Hải Đao Khách không hiểu biết nhiều, nhưng mà khí tức của Thanh Liên đang khuếch tán từ từ, hẳn là không có vấn đề gì.

Thanh Liên nhìn Biên Hải Đao Khách, cuối cùng xin lỗi nói:

- Cảm ơn đạo hữu, thêm phiền phức cho anh rồi.

Biên Hải Đao Khách gì cũng không nói, chỉ chuyên tâm chữa trị. Không lâu sau độc của Thanh Liên tan hết, sau đó đến bên cạnh Biên Hải Đao Khách thi triển Trì Dũ thuật của cô.

Thanh Liên thế nhưng là vú em chuyên nghiệp, cô có thể giúp Biên Hải Đao Khách nhanh chóng khôi phục thương thế.

Có sự hỗ trợ của Thanh Liên, Biên Hải Đao Khách không mất bao lâu đã hoàn toàn khôi phục. Sau khi Biên Hải Đao Khách khỏe hơn, Thanh Liên lại hỏi:

- Biên Hải đạo hữu sao lại tới đây? Vả lại làm sao lại bị thương bay qua đây?

Biên Hải Đao Khách than thở:

- Nơi này vẫn đi hoài không tới điểm cuối nên thử đi gần đây xem sao. Còn vì sao tới là có mấy người bạn rơi vào đây, nên tới đây để tìm người. Thanh Liên tiên tử sao cũng đến đây?

Thanh Liên tự nhiên cũng giải thích đơn giản.

Biên Hải Đao Khách kinh ngạc, nơi này lại có liên quan tới Thánh Địa, đương nhiên cụ thể là gì thì hắn không biết, cũng không tiện hỏi.

Biên Hải Đao Khách hỏi:

- Vậy Thanh Liên tiên tử phải đi thế nào?

Thanh Liên lắc đầu, cô cũng không biết, nơi này chỉ có một con đường, cho nên cô chỉ có thể đi trên đường này. Biên Hải Đao Khách bất đắc dĩ chỉ có thể nói:

- Vậy cứ thuận theo đường mà đi thôi.

Thanh Liên hơi ngượng ngùng nói:

- Trên đường có thể sẽ làm chậm trễ đạo hữu.

Biên Hải Đao Khách lắc đầu:

- Vấn đề không lớn, dù gì nơi này rốt cuộc có điểm cuối hay không chúng ta cũng không biết, sớm một chút muộn một chút không ảnh hưởng gì. Nếu như có thể gặp người của chúng ta ở trên đường vậy thì càng tốt.

Biên Hải Đao Khách cũng biết loại chuyện này vô cùng mong manh, nơi này hẳn là rộng lớn khủng khiếp.

Phá Hiểu cũng đã nói, bọn họ có thể sẽ trực tiếp xuất hiện ở vòng ngoài. Mà nơi này có phải vòng ngoài hay không ai biết được chứ. Nhưng hắn vẫn nhớ kỹ đừng chọc đến mấy loại động vật nhỏ cá rắn gì đó.

Biên Hải Đao Khách đi sau Thanh Liên.

Cũng không phải hắn không muốn đi trước, mà là hắn vừa đi trước, không được bao lâu Thanh Liên sẽ kêu hắn lại, sau đó Thanh Liên bắt đầu thả cá về nước.

Biên Hải Đao Khách thực sự không có cách nào chỉ có thể đi phía sau xem. Thật chứ đừng nói, trong nháy mắt có cảm giác gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt. Rõ ràng lộ trình có mấy phút mà có thể đi tận nửa tiếng đồng hồ.

Có điều Biên Hải Đao Khách cũng không nói gì, có nhiều khi gấp gáp cũng vô dụng. Hơn nữa ở đây kỳ quái như vậy, đi quá nhanh khó nói là phúc hay là họa. Chỉ là đi rồi đi, Biên Hải Đao Khách đột nhiên tò mò hỏi:

- Thanh Liên tiên tử, mới nãy sao cô lại trúng độc?

Đúng nha, khi nãy hắn cũng không thấy có người nào, hơn nữa cũng không có độc vật gì, đối phương là trúng độc như thế nào?

Tự độc chính mình?

Không đến mức vậy chứ.