Chương 1511: Vô Đề
Lúc này Thanh Liên mới thả một con cá về nước, sau đó mới đứng dậy nói:
- Là bởi vì một con cá, nó nhảy lên mấy lần tôi đều thả nó về.
Biên Hải Đao Khách gật đầu:
- Như vậy à, nó không làm gì khác chỉ nhảy lên thôi?
Thanh Liên lắc đầu:
- Không phải, nó muốn ăn tôi, chẳng qua trước khi nó ăn tôi, Biên Hải đạo hữu đụng nổ nó, cho nên Biên Hải đạo hữu lại cứu tôi.
Thanh Liên vẫn rất cảm kích Biên Hải Đao Khách.
Đây đã là lần thứ ba rồi, thật quá trùng hợp. Biên Hải Đao Khách cũng không để ý cái này mà ngắt lời Thanh Liên hỏi:
- Cô mới nói gì, tôi đụng chết cái gì?
Thanh Liên nói:
- Cá nha.
Biên Hải Đao Khách hỏi:
- Cá lớn hay nhỏ?
Thanh Liên:
- Cá nhỏ.
Biên Hải Đao Khách:
"..."
Tiêu rồi.
Lúc này Mặc Ngôn kéo góc áo ma tu Nam Huyên, đi sau ma tu Nam Huyên nói:
- Mẹ ơi, chúng ta khi nào ăn sủi cảo? Ngôn Ngôn lại đói bụng.
Ma tu Nam Huyên dịu dàng nói:
- Rất nhanh, m..mẹ đi tìm linh thú, tìm được thì làm sủi cảo cho Ngôn Ngôn ăn.
Ma tu Nam Huyên không rõ Mặc Ngôn xảy ra chuyện gì, nhưng mà coi như là diễn trò đùa bỡn cô cũng không sao, cũng được, thật sự được. Có thể để cô cảm thụ một chút là được.
Mặc Ngôn chớp chớp mắt:
- Vậy được nha, nhưng mà Ngôn Ngôn bây giờ đói bụng phải làm sao đây?
Ma tu Nam Huyên lập tức lấy linh quả đưa cho Mặc Ngôn, nói:
- Đây, rất ngon, Ngôn Ngôn chắc chắn sẽ thích ăn.
Mặc Ngôn dùng một tay rảnh nhận lấy quả, một tay kia vẫn nắm lấy áo ma tu Nam Huyên. Giống như sợ mình sẽ bị lạc, có thể ăn sủi cảo lại sợ mình bị lạc.
Ma tu Nam Huyên nhìn tay Mặc Ngôn, sau đó nhẹ nhàng đưa tay qua muốn dắt tay. Cô chưa bao giờ nắm tay Mặc Ngôn.
Không đúng, cô ngay cả mặt cũng chưa gặp được mấy lần, nhất là gặp mặt lẫn nhau. Chỉ là ma tu Nam Huyên vừa mới lấy dũng khí đưa tay ra, tay của Mặc Ngôn bỗng nhiên rụt về. Cái này dọa ma tu Nam Huyên giật nảy mình, sợ Mặc Ngôn không muốn chạm vào cô. Sau đó cô muốn mở miệng giải thích, cô không phải cố ý muốn đụng.
Chỉ là còn chưa đợi cô mở miệng, Mặc Ngôn đã hưng phấn nói:
- Mẹ ơi, ăn thật ngon, Ngôn Ngôn còn muốn ăn.
Nghe Mặc Ngôn vui vẻ như vậy, ma tu Nam Huyên cũng thở phào, sau đó nói:
- Ăn ngon thì từ từ ăn, còn có rất nhiều.
Mặc Ngôn cực kỳ mừng rỡ:
- Thật sao? Có phải ăn xong cái này cũng không cần phải ăn cỏ nữa hay không?
Ma tu Nam Huyên sửng sốt, sau đó thử xoa đầu Mặc Ngôn. Thấy Mặc Ngôn không có bài xích rõ ràng, mới dám xoa tiếp, sau đó nói:
- Không cần ăn cỏ, như thế nào đi nữa cũng sẽ không để Ngôn Ngôn ăn cỏ.
Mặc Ngôn gặm quả, vui vẻ nói:
- Mẹ là tốt nhất, đi theo mẹ Ngôn Ngôn không phải đói bụng nữa.
Ma tu Nam Huyên nhìn Mặc Ngôn, trong mắt hiện lên ánh nhìn cưng chiều, thế nhưng lại không dám biểu hiện ra.
Cô vẫn rất sợ.
- Đi thôi, tôi... mẹ, mẹ dẫn con đi làm sủi cảo.
- Ừm ừm, mẹ làm sủi cảo cho Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn không bị đói nữa.
Ma tu Nam Huyên cười gật đầu. Nếu như có thể, ma tu Nam Huyên hi vọng Mặc Ngôn có thể đùa bỡn cô lâu thêm chút nữa, việc này không sao cả.
Nhóm quỷ tu ba người đời trước hiện tại cũng đang ở tầng thứ nhất.
Hỏa Diện nói:
- Nơi này là nơi nào? Đi đã rất lâu thế mà ngay cả một bóng người cũng không thấy.
Lãnh Diện nói:
- Linh thú ở đây cũng không mạnh, luôn cảm thấy chúng ta cũng không có đi tới gần phía trong.
Đúng là như thế, linh thú bọn hắn gặp phải đẳng cấp đều không cao, thậm chí không có cái gì tăng lên, việc này khiến bọn hắn nghi ngờ họ vẫn đang ở chỗ gần bên ngoài. Nếu như chỉ là ở bên ngoài, như vậy làm sao tìm được mục tiêu mà đại tiền bối quỷ tu giao cho bọn hắn? Không hoàn thành nhiệm vụ làm sao gặm được kẻ địch mạnh mẽ? Không gặp kẻ địch mạnh lại làm sao có thể dựa vào áp lực đột phá Thất giai đây?
Bọn hắn hiện tại tuy rằng là Lục giai, nhưng chỉ cần đột phá Thất giai như vậy liền hoàn toàn khác. Thất giai Nhập đạo cũng không phải ai đều có thể đạt tới. Càng đừng nói ba người bọn hắn cùng tiến cấp.
Thủy Diện nói:
- Có phải là chúng ta đi sai hướng hay không?
Vẫn đi thẳng lại không có kết quả, như vậy chắc chắn là hướng đi xảy ra vấn đề. Lúc này Hỏa Diện nói:
- Có lẽ vậy, đáng tiếc không bay được quá cao, nếu không thì cũng không đến nỗi nhìn không thấy gì khác.
Trên thực tế bọn hắn đang ở nơi ban đầu nhất của Tiên Linh động phủ, nếu không thì cũng không đến nỗi không nhìn thấy. Chủ yếu là nơi ban đầu nhất có giới hạn nghiêm ngặt, bay không cao, nhìn không được xa, cảm tri không rõ. Chỉ cần đi ra một chút là có thể.
Chỉ là chuyện này trừ Giang Tả ra, ở đây không có ai biết thôi.