Chương 1518: Vô Đề
Đã có được ý tưởng, Giang Tả liền đặt thêm các loại phù văn ở khu rừng gần đó, miễn cưỡng hình thành một đại trận.
Thế nhưng tài nguyên cũng là một vấn đề, khu rừng này ngoại trừ mấy cục đá ra thì chẳng có gì đáng kể cả.
Mà chỉ có chừng này thì sẽ khó thăng lên được Ngũ giai.
Nghĩ nghĩ, Giang Tả tung tiền xu lên, có thể tìm được thứ thích hợp nào đó cho việc thăng cấp của hắn hay không, xem ở tiền xu vậy.
Không bao lâu sau, Giang Tả xuất hiện ở chỗ của đám Hắc Bào ma tu.
Đối với việc Giang Tả đột nhiên xuất hiện, Hắc Bào ma tu cũng có chút khó hiểu.
- Phá Hiểu đạo hữu cũng coi trọng mớ trái cây này?
Hắc Bào ma tu nói.
Nếu Phá Hiểu coi trọng, bọn họ đành ngồi đợi trong chán nản vậy.
Giang Tả lắc đầu:
- Không, tôi chỉ muốn Lâm Mộc Tinh Hoa của cái cây này.
Lâm Mộc Tinh Hoa?
Hắc Bào ma tu không hiểu là thứ gì.
Thế nhưng Giang Tả cũng không định giải thích, hắn đi đến phía trước cái cây kia.
Cái cây ban đầu tấn công người ta một cách bừa bãi, hoàn toàn không tấn công Giang Tả.
Điều này làm cho Hắc Bào ma tu cùng Đan Tuyết ma nữ có chút kinh ngạc, bọn họ không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nếu bọn họ cũng có thể làm được như vậy thì đã hái xong trái cây từ sớm.
Lúc này, Giang Tả vươn tay rạch một đường nhỏ nơi mép cây, sau đó cái cây liền lộ ra lổ hổng.
Trong lổ hổng đó, có một khối gỗ lung linh ẩn hiện giữa thân cây.
Lúc khối gỗ đó vừa hiển lộ, một cổ thuộc tính thuần mộc toát ra.
Đây là Lâm Mộc Tinh Hoa ở tầng thứ 3.
Chỉ có một mình tầng này có, các tầng khác không có.
Thế nhưng cái này chỉ đủ giúp hắn tiến chắc lên Ngũ giai mà thôi, muốn hơn nữa thì đừng hòng.
Chẳng qua cũng đủ rồi.
Sau khi lấy được Lâm Mộc Tinh Hoa, Giang Tả rời đi ngay lập tức.
Về phần đám Hắc Bào ma tu, dĩ nhiên là bọn họ tiếp tục khôi phục tiết tấu trước đây, dù sao rừng cây này mất đi Lâm Mộc Tinh Hoa chứ đâu mất thêm thứ gì khác.
Lâm Mộc Tinh Hoa chỉ là được giấu ở nơi này mà thôi.
Không ảnh hưởng nhiều.
Giang Tả sau khi có được Lâm Mộc Tinh Hoa liền đi đến trận pháp đã chuẩn bị sẵn trước đó, sau đó bắt đầu tu luyện.
Không đạt Ngũ giai, không xuất quan.
...
Tầng 1.
Mặc Ngôn vẫn đi theo ma tu Nam Huyên như cũ, lúc này Mặc Ngôn vừa mới cắn một ngụm sủi cảo bọc bằng lá cải, sau đó phun phì phì, nhè sạch toàn bộ ra ngoài.
- Thật khó ăn, Ngôn Ngôn muốn ăn sủi cảo.
Mặc Ngôn nhìn ma tu Nam Huyên, chu miệng nói.
Ma tu Nam Huyên rất khó xử, nhưng vẫn gật đầu:
- Ừ, để mẹ lại nghĩ cách khác.
Trên thực tế, cô không thể nghĩ được cách khác, hơn nữa nguyên vật liệu không đủ, căn bản là làm không được, cho dù có miễn cưỡng làm ra cũng là sản phẩm lỗi.
Hơn nữa còn rất khó ăn.
Mặc Ngôn nhất định không chịu ăn, cô nói chẳng khác nào ăn cỏ.
Ma tu Nam Huyên cực kỳ buồn bã, nhưng cô vẫn muốn làm sủi cảo thật ngon cho Mặc Ngôn ăn.
Cho dù chỉ một lần cũng được, chỉ muốn nhìn Mặc Ngôn vui vẻ ăn thứ gì đó do cô làm một lần.
Cơ hội như thế này, e rằng sau này không bao giờ có lại.
Hơn nữa, Mặc Ngôn đã muốn ăn, cô nhất định sẽ không cự tuyệt.
Mặc Ngôn ngơ ngác nhìn ma tu Nam Huyên nói:
- Mẹ, khi nào Ngôn Ngôn mới được ăn sủi cảo, đã lâu lắm rồi Ngôn Ngôn chưa được ăn.
Ma tu Nam Huyên an ủi nói:
- Nhanh, rất nhanh thôi.
Mặc Ngôn "ồ" lên một tiếng, sau đó lại cầm miếng sủi cảo lá cải kia lên cắn thêm một ngụm, tiếp theo lại phun phì phì ra hết.
Ừ, cô không ăn, thế nhưng đều cắn hết, đương nhiên cũng phun ra hết.
Ai cũng không hiểu cô đang làm gì, nhưng trong mắt ma tu Nam Huyên vẫn tràn đầy cưng chiều như cũ.
Cô tạm buông bỏ tất cả mọi thứ của bản thân, bây giờ cô chỉ muốn làm cho Mặc Ngôn bất kì chuyện nào đó.
Mặc Ngôn cảm giác chính mình vẫn luôn bị nhìn chằm chằm, sau đó cô ngẩng đầu nhìn về phía ma tu Nam Huyên, rồi cười lộ ra một hàm răng trắng tinh.
Tiếp theo, Mặc Ngôn dùng ngón trỏ chọc chọc vào mặt mình, nói:
- Mẹ, Ngôn Ngôn đáng yêu không?
Ma tu Nam Huyên sửng sốt, sau đó cười nói:
- Đáng yêu.
Lúc này Chung Dịch Dương đang ở bên dòng suối nhỏ, hắn nhóm một đống lửa, bên cạnh đống lửa có một đống thịt đã được cắt thái xong xuôi.
Đống thịt đó được đặt trên một miếng lá rất lớn nên không hề bị bẩn.
Chung Dịch Dương vừa tiến vào thì phát hiện ra linh thú ở đây cũng không mạnh lắm. Sau khi tìm được loại linh thú phù hợp, hắn bắt đầu thử nấu nướng.
Còn về những nguyên liệu nấu ăn khác, có rất nhiều thứ là tìm được ở đây, cũng có rất nhiều thứ là hắn tự mang theo.
Bởi vì vẫn chưa làm ra được hương vị mà bản thân mong muốn, cho nên hắn vẫn thay nguyên liệu nấu ăn liên tục.
Chỉ cần cảm thấy phù hợp, hắn sẽ thử một chút.