Chương 1519: Vô Đề
Cho nên, mỗi một nguyên liệu nấu ăn hay nguyên liệu phụ gia hắn đều thử trước xem sao, nếu không biết tác dụng của nó, làm sao biết nó có phù hợp không?
Trải qua một thời gian dài như vậy, rốt cuộc hắn đã tìm được nguyên liệu phù hợp.
Còn về linh thú, hắn chỉ chọn loại lớn và yếu.
Hắn luôn nhớ tới lời dặn lúc chia tay của Phá Hiểu.
Động vật nhỏ không dễ chọc, đặc biệt là cá hay rắn vv...
Cho nên chỉ cần là hai loại này là hắn sẽ không động tới, chỉ cần nhỏ hơn chó con thì hắn đều bỏ qua.
Cho nên hắn vẫn còn sống tới bây giờ.
Thật là muốn cảm ơn Phá Hiểu đạo hữu đã nhắc nhở quá.
- Hy vọng lần này sẽ không thất bại, bằng không Phá Hiểu tới muốn ăn thì sẽ xấu hổ lắm.
Chung Dịch Dương lẩm bẩm.
Lúc này hắn đã bắc nồi lên bếp lửa, hắn chỉ muốn làm một món canh thịt đơn giản thôi.
Sau khi nấu sôi nước, Chung Dịch Dương liền thêm thịt đã chuẩn bị sẵn vào, sau đó từ từ cho thêm các nguyên liệu phụ gia khác.
Hắn thêm nguyên liệu phụ gia vào món ăn, lúc nhanh lúc chậm, ngay cả lửa cũng được hắn khống chế rất tốt.
Lúc cho toàn bộ nguyên liệu nấu ăn vào trong nồi, Chung Dịch Dương liền thử khuấy khuấy.
Cách nấu nướng của hắn vừa đơn giản vừa phổ biến, nói một cách đơn giản, hắn chỉ muốn làm ra một món ăn thích hợp mà thôi.
Không giống với ông chủ bán đậu hũ, Chung Dịch Dương không hề vươn tới trù đạo.
Hắn nấu ăn chỉ đơn thuần là vì hứng thú, vì muốn tạo ra một món ăn ngon.
Cho nên món ăn hắn nấu có thể rất bình thường.
Không bao lâu sau, hương vị bắt đầu bốc ra thoang thoảng.
Chung Dịch Dương ngửi ngửi, nói:
- Cảm giác khá hơn lần trước nhiều, hơn nữa còn gần đạt đến hương vị mà mình mong muốn.
Tuy lần này còn chưa đạt nhưng Chung Dịch Dương vẫn không từ bỏ, tân mỹ thực không phải chỉ cần ngửi là đoán định được.
Đậu hủ thúi có thể rất hôi, nhưng cũng có thể rất ngon.
Hương vị có sự khác biệt, không có nghĩa là đồ ăn không tốt.
Sở dĩ mỹ thực được gọi là mỹ thực, bởi vì có rất nhiều lúc người ta không phát hiện ra nó.
Chung Dịch Dương dồn toàn bộ tâm trí vào trong nồi canh, nên cũng không ngăn cản hương vị bay khắp nơi.
Cuối một con suối nhỏ, Mặc Ngôn đang dùng mặt của mình thăm dò đáy nước, sau đó Mặc Ngôn không ngừng phun bong bóng, tiếp theo trực tiếp ngẩng đầu thoát khỏi mặt nước.
Thế nhưng trên mặt cô lúc này có hai con cá.
Hai con cá này đang cắn vào mặt Mặc Ngôn.
- Mẹ, chúng nó cắn Ngôn Ngôn, có phải do Ngôn Ngôn quá đáng yêu hay không? Không cắn mẹ là vì mẹ đã già rồi đúng không?
Mặc Ngôn chỉ vào cá trên mặt mình, nói.
Ma tu Nam Huyên lập tức loại bỏ hai con cá kia cho Mặc Ngôn, sau đó dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Mặc Ngôn.
Rồi lại không khỏi suy nghĩ sâu xa, cô già rồi sao?
Cuối cùng ma tu Nam Huyên nói:
- Mẹ còn rất trẻ.
Mặc Ngôn gật đầu:
- Ngôn Ngôn biết, Ngôn Ngôn sẽ giả vờ như mẹ còn rất trẻ. Mẹ, khi nào chúng ta ăn sủi cảo thế?
Ma tu Nam Huyên vốn đang bất đắc dĩ, nghe vậy liền có chút sốt ruột.
Cô đã thử rất nhiều lần, nhưng không thể làm ra sủi cảo có thể ăn được.
Đột nhiên cô thấy rất hối hận, vì sao lúc trước không biết Ngôn Ngôn thích ăn sủi cảo chứ?
Nếu biết sớm một chút, nếu biết sớm sẽ có được cơ hội này, nhất định cô sẽ dùng thật nhiều thời gian để chuẩn bị.
Thế nhưng hiện tại phải làm sao bây giờ?
Sau đó ma tu Nam Huyên cười gượng, bảo:
- Rất nhanh thôi.
Mặc Ngôn nói:
- Nhưng mà Ngôn Ngôn muốn nhanh nhanh được ăn cơ.
Ma tu Nam Huyên thấy trong lòng chua xót:
- Ừ, nhanh nhanh.
Mà ngay tại lúc này, ma tu Nam Huyên đột nhiên ngửi thấy được một mùi hương, là mùi hương của thức ăn.
Trong nháy mắt lúc ngửi được mùi hương đó, cô trực tiếp phất tay xua tan nó đi, sau đó thiết lập một tấm chắn ngăn cách mùi hương ở bên ngoài.
Khoảnh khắc vừa nãy, cô đã sợ hãi.
Cô sợ mùi hương này sẽ cướp đi Ngôn Ngôn của cô.
Đúng vậy, nhất định sẽ cướp đi.
Lúc sau ma tu Nam Huyên nhìn về phía Mặc Ngôn, bây giờ Mặc Ngôn còn đang dùng mặt mình thăm dò phía dưới dòng suối nhỏ.
Thấy cảnh tượng đó, không hiểu vì sao ma tu Nam Huyên lại nhẹ nhàng thở ra.
Thế nhưng cũng rất nhanh, cô quay đầu nhìn về phương hướng phát tán mùi hương, đây là mùi thức ăn.
Cho nên bên trên có người?
Lúc sau ma tu Nam Huyên thử cảm tri, cô phát hiện phía trên quả thực có một tu sĩ Nhị giai.
Cô không biết người này, nhưng cô không chắc người này có biết Mặc Ngôn hay không.
Chẳng qua cô không quan tâm chuyện biết hay không biết, vì dù có thế nào cô cũng sẽ không để Mặc Ngôn đi lên.
Chỉ là cô cần phải lên đó một chuyến.
Vì hình như người kia biết nấu ăn.