Chương 1520: Vô Đề
Lúc này ma tu Nam Huyên nói với Mặc Ngôn:
- Ngôn Ngôn, con chờ ở đây, mẹ đi ra ngoài một chút.
Mặc Ngôn mờ mịt nhìn ma tu Nam Huyên, nói:
- Có phải Ngôn Ngôn phiền phức quá, nên mẹ muốn vứt bỏ Ngôn Ngôn đúng không?
Thật ra Ngôn Ngôn có thể yên tĩnh lại chút mà.
Nghe được Mặc Ngôn nói những lời này, đồng tử ma tu Nam Huyên co rụt lại, hốc mắt đã có chút ươn ướt.
Sau đó cô liều mạng lắc đầu:
- Sẽ không, không bao giờ vứt bỏ con đâu, thật sự sẽ không, thật sự.
Thật ra Mặc Ngôn không có quá nhiều cảm giác, cô chỉ "ồ" một tiếng, sau đó nói:
- Vậy Ngôn Ngôn liền ở chỗ này chờ mẹ trở về làm sủi cảo ăn.
Ma tu Nam Huyên đi đến bên cạnh Mặc Ngôn, cô ngồi xổm xuống, nhìn Mặc Ngôn, cuối cùng ôm lấy Mặc Ngôn.
Ma tu Nam Huyên không biết bản thân phải nói cái gì, nhưng cô biết năm đó cô sai rồi, sai hoàn toàn.
Hồi tưởng lại những chuyện đã qua, cô hi vọng có ai đó đánh tỉnh bản thân ngu xuẩn của cô lúc đó biết bao nhiêu.
Đánh chết cũng tốt.
Chính là có muốn cỡ nào thì đã không thể quay đầu.
Cho nên cô mới cực kì để ý thời gian lúc này.
Mặc Ngôn dùng sức vùng thoát khỏi vòng tay của ma tu Nam Huyên, sau đó oán giận nói:
- Ngôn Ngôn khó thở.
Lúc này ma tu Nam Huyên mới giật mình tỉnh lại, sau đó nói:
- Ngôn Ngôn ở chỗ này, không được chạy loạn đâu, mẹ sẽ về nhanh thôi. Lúc về sẽ làm sủi cảo cho Ngôn Ngôn ăn.
Mặc Ngôn hưng phấn gật đầu:
- Ngôn Ngôn muốn ăn sủi cảo, Ngôn Ngôn sẽ không chạy loạn.
Lúc sau ma tu Nam Huyên bày đủ các loại trận pháp ở chung quanh, xong rồi lập tức đi lên phía trên.
Mặc Ngôn nhìn ma tu Nam Huyên rời đi, sau đó nhìn chằm chằm cá trong dòng suối nhỏ, nói:
- Ngôn Ngôn ở nhà đói bụng, mẹ đi ra ngoài tìm sủi cảo, bụng lộc cộc lộc cộc kêu, con cá bùm bùm nhảy.
Nói xong, Mặc Ngôn còn sờ sờ bụng, cuối cùng tiếp tục dùng mặt thăm dò phía dưới dòng suối nhỏ.
Ai biết được cô đang nghĩ gì.
Lúc này ma tu Nam Huyên thẳng đường hướng lên trên, tốc độ của cô rất nhanh, Mặc Ngôn đang đợi cô, cô không muốn lãng phí thời gian.
Còn cái người ở phía trên kia, cô uy hiếp được thì sẽ uy hiếp, không hiếp được liền cầu xin người ta chỉ cách làm sủi cảo vậy.
Đúng vậy, nhất định khả năng nấu nướng của người phía trên rất tốt, nhất định sẽ biết nên làm sủi cảo thế nào thì mới ngon.
Rất nhanh, ma tu Nam Huyên tìm tới được vị trí của Chung Dịch Dương.
Cô không hề có ý định che giấu tung tích bản thân, mà còn trực tiếp mang theo khí thế tiến đến.
Điều này khiến Chung Dịch Dương đang nấu ăn hoảng sợ.
Gặp phải ai đây?
Vị đại tiền bối nào thế?
Hắn lập tức thấy được người tiến về phía mình là một vị tiên tử tiền bối xinh đẹp.
Nhưng là cụ thể là ai thì hắn không rõ lắm.
Chỉ có thể hy vọng không phải một vị tiền bối lạm sát kẻ vô tội.
Chung Dịch Dương đứng lên, hắn nhìn ma tu Nam Huyên tiến lại gần, lập tức cung kính nói:
- Vãn bối Kiếm Tu Nhất Mạch Chung Dịch Dương, xin chào tiền bối.
Ma tu Nam Huyên dừng lại cách đó không xa, nhìn cái nồi trên bếp lửa, sau đó nhíu mày nói:
- Kiếm tu Nhất Mạch?
Cô có chút hoài nghi, Kiếm Tu Nhất Mạch chính là tu kiếm, chưa từng nghe nói còn có cả bộ môn nấu nướng.
Chẳng lẽ người này định dùng Kiếm Tu Nhất Mạch để hù mình?
Dĩ nhiên Chung Dịch Dương biết vị tiền bối này đang nghĩ cái gì, vì thế mới lúng túng nói:
- Vãn bối học nghệ không tinh, ặc, cũng có thể là do học hành không chú tâm, làm Kiếm Tu Nhất Mạch mất mặt.
Quả thật mất mặt, thông thường Kiếm Tu Nhất Mạch đều đi con đường kiếm đạo, hắn thì hay lắm, chạy đi học nấu ăn.
Sư phụ hắn cũng bị hắn làm cho tức chết.
Đặc biệt là hắn còn luyện ra đao ý, quả thực dậu đổ bìm leo.
Ma tu Nam Huyên cũng không thèm để ý, mà là nói:
- Cậu nấu ăn ngon lắm sao?
Chung Dịch Dương không biết vị tiền bối này có ý tứ gì, nhưng vẫn gật đầu nói:
- Cũng tàm tạm ạ.
Ma tu Nam Huyên nói:
- Biết làm sủi cảo chứ?
Cái này thì Chung Dịch Dương thật sự không hiểu, không phải bây giờ vị tiền bối này định ăn sủi cảo đấy chứ?
Chẳng qua muốn ăn cũng không có việc gì, hắn luôn chuẩn bị sẵn.
Lúc sau Chung Dịch Dương nói:
- Biết.
Tiếp theo Chung Dịch Dương cho rằng tiền bối sẽ bảo hắn làm, hắn cũng đã suy nghĩ sẵn câu trả lời phù hợp.
Thế nhưng câu nói tiếp theo của ma tu Nam Huyên đã khiến Chung Dịch Dương phải sửng sốt:
- Dạy tôi.