Chương 1532: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1532: Vô Đề

Phẫn nộ, nó phi thường phẫn nộ, nhưng lại không thể làm gì.

Nhân loại quá giảo hoạt quá đáng sợ.

Rõ ràng nó đơn thuần như vậy, yếu ớt như vậy.

Lúc này Tử Phong nói:

- Sư muội, em... ặc, sao sư muội lại ăn sớm thế chứ?

Lam Nguyệt vừa nuốt chửng thứ vừa bắt được, tại sao vậy?

Vì cô không có ngây thơ, cô sẽ không để sư huynh mình bảo quản nó.

- Sư huynh không cần bảo quản giúp em, em ăn ngay tại chỗ, sư huynh muốn có thể giữ lại phần thừa.

Lam Nguyệt nói.

Tử Phong cười cười nói:

- Sư muội nói đùa, thứ này bây giờ ăn thì còn ngon, không nên bảo quản gì cả.

Sau đó Tử Phong cũng ăn theo.

Sư phụ Mặc Ngôn cảm thấy thật đáng tiếc.

Ăn vội thế làm gì.

Lúc sau sư phụ Mặc Ngôn nói:

- Đi thôi, vừa rồi ở đây hiển thị một tấm bản đồ, ở đây có ba chỗ giống nhau, hẳn là có rất nhiều thứ tốt.

Sau đó bọn họ tiếp tục đi, còn linh thú gì đó, chỉ cần tìm được một cái hố thích hợp sau đó lừa, à không, dỗ đi vào là tốt rồi.

Đánh đánh giết giết nhiều phiền toái.

Mà trên một thân cây, đạo sĩ cứ như vậy nhìn đám người này rời đi.

Hắn không khỏi nói:

- Ngũ Quang Thập Sắc Tông, thật đúng là... Khó có người có duyên.

Lúc sau đạo sĩ ngẩng đầu nhìn lên không trung, nói:

- Cuối cùng người có duyên vẫn không xuất hiện. Duyên tàn phận tẫn rồi sao?

Sau đó đạo sĩ xuất hiện phía trên trời cao, hắn phóng tầm mắt xuống tầng thứ ba:

- Người có duyên quả thật không xuất hiện, nhưng duyên phận vẫn rất vi diệu.

Duyên sinh duyên diệt, duyên khó có thể nhìn thấu.

Chỉ là khi hắn đưa mắt nhìn về phía tầng thứ tư, sắc mặt liền trở nên khó coi:

- Cái người tàn nhẫn kia cư nhiên đưa cái cánh của mình cho một con vịt? Hắn bị sao vậy?

Đạo sĩ vốn định tính toàn một chút, nhưng cuối cùng vẫn thôi:

- Duyên phận, chung quy là thứ rất vi diệu.

Lắc lắc đầu, đạo sĩ liền muốn tìm người có duyên tiếp theo, lần này hắn định đi bày quán.

Chỉ là vừa mới tính toán rời đi, một bàn chân to từ trên trời giáng xuống.

Trực tiếp đạp hắn vào trong đất.

Đạo sĩ: "..."

Này là linh thú mẫu?

Đáng chết.

...

Hiện tại Hồng Thự mang theo Đoạn Kiều xuyên qua tầng thứ tư.

Hồng Thự cùng Đoạn Kiều đã thích ứng tốc độ kiểu này, thế nhưng Hồng Thự không đủ linh trí nên dùng không được thạo lắm, cũng may có Đoạn Kiều giúp Hồng Thự khống chế phương hướng.

Hồng Thự chỉ cần nhấn ga thì tốt rồi.

- Tiểu Hồng, gia tốc, gia tốc, đang bị đuổi theo.

Đoạn Kiều kêu lên.

Bởi vì chúng nó hầu như là chạy vội trong bụi cỏ, nên khiến rất nhiều Xuyên Tâm Xà đuổi theo phía sau.

Còn cách nào khác sao?

Hồng Thư đâu có dám bay cao quá đâu, nó chỉ dám bay là là trên mặt đất.

Sau đó, phía sau lưng tối đen một khoảng, đều là Xuyên Tâm Xà.

Nếu không phải Đoạn Kiều khống chế phương hướng tốt, không chừng đã bị đuổi kịp.

- Cạc!

Hồng Thự kêu một tiếng.

- Hết sức rồi? Hết sức rồi thì đừng chạy nữa, cũng đừng ăn quả táo, ta đưa ngươi trở về chỗ của đại ma đầu kia.

Đoạn Kiều kêu lên.

Đúng vậy, Đoạn Kiều còn có năng lực truyền tống, muốn thoát đi rất đơn giản.

Nhưng rõ ràng Hồng Thự có cánh, việc gì nó phải dùng tới năng lực không gian?

Nó là lão đại hay Hồng Thự là lão đại?

Hồng Thự cúi đầu:

- Cạc.

Sau đó bắt đầu gia tốc.

Tốc độ lập tức tăng gấp mấy lần, trực tiếp bỏ xa đám Xuyên Tâm Xà.

Số Xuyên Tâm Xà đó không có khả năng đuổi kịp một Hồng Thự đã thêm cánh.

Đông ~

Chúng nó trực tiếp vọt vào biên giới.

Biên giới căn bản không ngăn được chúng nó.

Đây là năng lực của Đoạn Kiều.

Người khác không cách nào vượt qua rào chắn ở biên giới, nhưng đối với nó, rào chắn gần như vô tác dụng.

Đương nhiên, nó cũng chỉ có chút năng lực đó thôi.

Hơn nữa bình thường cũng chẳng dùng được vào việc gì.

Bởi vì đã không ngăn được nó tất nhiên cũng không ngăn được đại ma đầu, căn bản không tớt lượt nó xuất lực.

Hồng Thự cùng Đoạn Kiều đến tầng thứ năm, trước tiên chính là đi tìm cái cây ăn quả kia.

Chẳng qua còn chưa tìm thấy cái cây kia chúng nó đã nhìn thấy thứ khác trước.

Đó là một quả táo siêu to khổng lồ.

Khổng lồ tới mức nào?

Bán kính tầm khoảng trên dưới hai mét, chiều cao tầm khoảng ba mét.

Vừa thấy đã biết đây không phải là một quả táo bình thường.

Lúc Hồng Thự vừa nhìn thấy quả táo này liền bất động ngay tại chỗ, sau đó nó nói với Đoạn Kiều:

- Cạc cạc cạc.

Thật ra Đoạn Kiều thấy cũng bình thường thôi, nhưng vừa nghe Hồng Thự kêu lên như thế, nó bình tĩnh nói:

- Ăn rất ngon? Vậy ngươi nuốt trôi nổi sao?

Hồng Thự dùng cánh khoa tay múa chân:

- Cạc cạc cạc, cạc cạc.

Đoạn Kiều nói:

- Mang về? Ngươi nghĩ cũng hay lắm.

Thế nhưng có quả táo lớn như vậy, nhất định có thể khiến Hồng Thự an tĩnh thật lâu.