Chương 1533: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1533: Vô Đề

Lúc sau Đoạn Kiều nói:

- Qua nhìn thử xem, ta cứ cảm thấy quả táo này không hề đơn giản, hẳn sẽ không dễ mang về như ngươi tưởng.

Nghe được Đoạn Kiều đáp ứng rồi, tất nhiên Hồng Thự thật vui vẻ, sau đó ngay lập tức chạy về phía quả táo.

Đây chính là một táo vừa bự vừa ngon, có ăn nó cũng thấy tiếc.

Thế nhưng không sao, táo này lớn như thế, nó có thể từ từ ăn, ăn trong ngày lễ ngày tết.

Ừ, không thể bị nữ chủ nhân phát hiện, bằng không sẽ bị ăn luôn.

Hồng Thự cảm thấy lần này tới đây nó đã kiếm lớn, nó tự tìm được một quả táo siêu to khổng lồ, cái này có thể xem là tự lực cánh sinh không?

Hồng Thự nó đã trưởng thành rồi đúng không?

Nghĩ như thế, Hồng Thự càng thêm hăng hái chạy về phía quả táo.

Vốn dĩ Hồng Thự cùng Đoạn Kiều đã nhỏ, đứng trước quả táo này lại càng chẳng khác nào sâu mọt.

Chẳng qua Đoạn Kiều đặt tay lên trên quả táo rất nhanh, nó muốn thử xem có thể thu hồi quả táo được không.

Chỉ là mới thử một chút nó đã thu tay về, sau đó nói với Hồng Thự:

- Tiểu Hồng, ngươi ăn luôn bây giờ đi.

Hồng Thự không hiểu:

- Cạc?

Đoạn Kiều nói:

- Đây không phải quả táo bình thường, ta không thể thu hồi nó, hình như nó chịu ảnh hưởng của nơi này.

Hồng Thự khó chịu, đặc biệt khó chịu.

Nó dùng đầu cọ cọ quả táo, không ăn hết được mà.

Nó muốn mang trở về.

Nếu có thể mang về, chia cho nữ chủ nhân một nửa cũng được.

Đoạn Kiều nói:

- Nếu không chúng ta đi gọi đại ma đầu, có thể hắn có biện pháp. Nhưng một quả táo tốt như vậy, gần như là chắc chắn đại ma đầu sẽ đưa cho nữ chủ nhân, ngươi đừng mong được mẩu nào.

Nghe Đoạn Kiều nói như vậy, Hồng Thự ôm quả táo, một bước cũng không chịu rời đi, cái này là của nó.

Đoạn Kiều nói:

- Ngươi cứ ôm đi, đúng rồi, có người lại đây, hình như cũng đang nghiên cứu quả táo này.

Quả nhiên, Hồng Thự đã nghe thấy tiếng người nói chuyện.

- Đại ca nhị ca, cái này thật sự là quả táo sao? Có thể ăn sao?

Là thanh âm của Thủy Diện.

Bọn họ đã đi tới chỗ này, ban đầu bọn họ cũng rất kinh ngạc, không ngờ lại có quả táo lớn như vậy.

Sau đó bọn họ liền phát hiện, quả táo này không đơn giản, bên trong ẩn chứa lực lượng không yếu.

Hỏa Diện nói:

- Lúc nãy chúng ta nhìn thấy một vật rơi xuống, chắc là cái này rồi?

Sở dĩ bọn họ đi về phía này là vì đột nhiên nhìn thấy thứ gì đó từ trên trời rơi xuống, sau đó nhất thời tò mò mới lại đây xem xét.

Ai biết đụng phải quả táo, tiếp theo nghĩ lại, phát hiện thật sự rất có khả năng là quả táo.

Lãnh Diện nói:

- Chẳng lẽ trên bầu trời còn có chỗ nào đó? Không thì tại sao lại rớt xuống một quả táo?

Thủy Diện nói:

- Đại ca, nhị ca, rốt cuộc cái này có thể ăn được hay không?

Ba người bọn họ nhìn nhau, sau đó Hỏa Diện nói:

- Ai thử xem?

Lãnh Diện nói:

- Để tôi đi.

Sau đó hắn dùng tiểu đao cắt xuống một khối nhỏ, rồi bỏ vào trong miệng.

Lãnh Diện lập tức nhíu mày, sau đó kinh ngạc hô lên:

- Ồ... ăn hơi bị ngon là đằng khác.

Hỏa Diện lập tức nói:

- Cảm giác thế nào?

Lãnh Diện cảm thụ một chút mới đáp:

- Hình như có chút ích lợi cho tu vi.

Hỏa Diện lập tức nói:

- Thử xem có thể mang đi không.

Ba người bận rộn một hồi, phát hiện không thể mang đi.

- Bây giờ phải làm sao đây?

Thủy Diện hỏi.

Hỏa Diện nói:

- Bây giờ có thể làm sao ư? Ăn thôi.

Sau đó ba người bắt đầu nhanh chóng ăn quả táo, vì để không chậm trễ thời gian, bọn họ ăn rất nhanh.

Lúc này Hồng Thự đang bị Đoạn Kiều tống lên phía trên quả táo, nó vừa vặn thấy ba quỷ tu kia đang ra sức ăn táo.

Hồng Thự kêu lên thảm thiết:

- Cạc cạc.

Đó là của nó mà.

Sự xuất hiện của Hồng Thự làm kinh động ba quỷ tu kia.

- Người nào?

Bọn họ lui ra phía sau một chút, sau đó thấy được Hồng Thự cùng Đoạn Kiều.

Linh thú nhỏ như vậy?

Còn có một người nhỏ xíu bên cạnh?

Đoạn Kiều nhìn bọn họ nói:

- Các ngươi ăn của các ngươi, chúng ta ăn của chúng ta, không xâm phạm lẫn nhau.

Hỏa Diện nói:

- Nếu chúng ta không đáp ứng thì sao?

Lúc này Đoạn Kiều mang theo Hồng Thự dịch chuyển tới trước mặt ba quỷ tu, nói:

- Các ngươi không thể cự tuyệt.

Thủ đoạn của Đoạn Kiều đã dọa sợ ba quỷ tu.

Năng lực không gian?

Có vẻ không hề đơn giản.

Rất nhanh, Đoạn Kiều lại mang theo Hồng Thự dịch chuyển về bên trên quả táo, nói:

- Chúng ta có chủ nhân, hắn là người các ngươi không thể trêu vào.

Cho nên các ngươi có muốn, các ngươi ăn của các ngươi, bọn ta ăn của bọn ta?

Hỏa Diện không có chút nào do dự:

- Thành giao.

Rốt cuộc cuộc sống đã mài mòn bản tính của bọn họ.

Trước kia bọn họ cũng từng rất khí phách và hăng hái.

Thế nhưng đi Thiên Tinh động phủ, đi Cốc Long Uyên, sau lại rơi vào tay Hắc Bào ma tu, bọn họ đã trở nên vô cùng kính sợ giới Tu luyện này.

Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Tồn tại mới là quan trọng nhất.