Chương 1542: Vô Đề
Đối mặt với công kích của ma tu Nam Huyên, đừng nói là đám người quỷ tu, ngay cả phi ưng kia cũng ngơ ngác, cường đại, đột nhiên cường đại.
Rất nhanh, bản năng nói cho bọn họ: Trốn, mau trốn, nhất định trốn ngay đi.
Quỷ tu Tam Diện lập tức chạy trốn.
Nhưng bọn họ thông minh hơn phi ưng, bọn họ trốn ra phía sau phi ưng.
Oanh!!!
Công kích của ma tu Nam Huyên trực tiếp đánh về phía bọn họ.
Phi ưng kia đứng mũi chịu sào, lập tức bị tan rã.
Mà quỷ tu Tam Diện cũng bị ảnh hưởng của công kích làm cho trọng thương.
Nhưng là cuối cùng bọn họ cũng sống sót.
Chỉ là khi bọn họ cho rằng ma tu Nam Huyên sẽ đuổi cùng giết tận thì lại phát hiện một chuyện ngoài ý muốn, ma tu Nam Huyên cư nhiên nhào tới phương hướng khác.
Phốc ~
Lãnh Diện phun ra một búng máu tươi, nói:
- Cô ta trọng thương? Không thể tiếp tục đuổi giết chúng ta?
Thủy Diện cũng phun ra một búng máu, nói:
- Muốn ập đến giết chết cô ta không?
Hỏa Diện lắc đầu:
- Không, có thể cô ta chỉ đi tìm thứ khác càng quan trọng hơn thôi, tôi cảm thấy bản thân sắp đột phá rồi, hai người thì sao?
Lãnh Diện cùng Thủy Diện gật đầu:
- Chúng tôi cũng thế.
Hỏa Diện nói:
- Chuẩn bị tốt mọi thứ rồi? Phân công nhau bế quan độ kiếp, một lần đột phá Thất giai, sau đó đánh chết ma tu Nam Huyên.
Lúc sau ba người trực tiếp phân công nhau rời đi.
...
Quả thật ma tu Nam Huyên không để ý tới ba người kia, ai quản bọn họ chết hay sống chứ.
Cho dù cô có thật sự muốn giết cũng sẽ lãng phí rất nhiều thời gian, dù sao cô đã bị trọng thương.
Huống chi hiện tại cô chỉ muốn biết Mặc Ngôn có bị thương hay không.
Cô lo Mặc Ngôn xảy ra chuyển.
Cho nên cô chỉ có thể từ bỏ việc giết thù địch, chỉ muốn xác định Mặc Ngôn có an toàn không.
Rất nhanh, ma tu Nam Huyên tìm được Mặc Ngôn.
Mặc Ngôn bị thương, nhưng là không có gì trở ngại.
Tiếp theo ma tu Nam Huyên liền xuất hiện ở trước mặt Mặc Ngôn, cô vừa mới muốn đi đỡ Mặc Ngôn, còn muốn hỏi Mặc Ngôn có làm sao không.
Chỉ là lời vừa đến bên miệng đã không cách nào nói ra.
Cũng không phải là do thân thể cô có vấn đề, mà vì Mặc Ngôn đang dùng vẻ mặt sợ hãi nhìn cô, sau đó đôi tay không ngừng chống đỡ thân thể lui về phía sau.
- Lão yêu bà? Phi phi, tiền, tiền, tiền bối, tôi, tôi còn nhỏ, ngài cũng đã đánh trọng thương tôi rồi, cầu ngài đừng giết tôi.
Tôi nhớ tôi còn gọi ngài là mẹ, nói thế nào cũng xem như là con gái ngài, ngài thả tôi đi đi.
Tôi biết sư phụ tôi không xứng với ngài, nhưng tôi khẳng định là do sư phụ tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma. Mộng yểm ma tu ấy mà, hay bị như vậy lắm, à, sau này tôi cũng không nói mình là con riêng của sư phụ nữa.
Nói thế quả là vũ nhục tiền bối.
Ma tu Mặc Ngôn chịu đựng thương tích, lập tức nói.
Ma tu Nam Huyên sửng sốt, lúc sau trong thần sắc có một tia cô đơn.
Nhưng cô đã che giấu rất tốt.
Thì ra Mặc Ngôn khôi phục rồi.
Nhưng sao lời nó nói lại không có logic như thế?
Ngẫm lại ma tu Nam Huyên cũng không nghĩ để ý nhiều làm gì.
Lúc này, cô thu lại toàn bộ cưng chiều và lo lắng của bản thân, dùng giọng điệu có chút lạnh nhạt nói:
- Cô thật ấu trĩ.
Ma tu Nam Huyên không biết vì sao bản thân lại nói ra mấy lời này, nhưng cô cũng không biết phải nói cái gì, chỉ có thể nói đại ra câu gì đó.
Ma tu Mặc Ngôn lập tức nói:
- Đúng đúng, tiền bối nói rất đúng, lời con nít không nên chấp nhặt, thế tiền bối... tôi có thể rời đi không?
Ma tu Nam Huyên nói:
- Cô bị trọng thương.
Nghe vậy Mặc Ngôn trực tiếp nhảy dựng lên, sau đó vỗ vỗ ngực nói:
- Không có việc gì, không thành vấn đề, tiền bối không cần để ý.
Ma tu Nam Huyên nhíu mày, cô không có mù:
- Khóe miệng cô còn dính máu.
Mặc Ngôn lập tức liếm liếm khóe miệng, nói:
- Là nước cà chua, ma tu Mặc Ngôn tôi rất thích nước cà chua, tiền bối không cần để ý.
Vốn dĩ ma tu Nam Huyên còn muốn nói cái gì, nhưng ngay lúc này có một thân cây bay tới.
Lập tức có hai người đứng ở trước mặt Mặc Ngôn.
Người tới đúng là Xích Huyết Đồng Tử cùng Lục Nguyệt Tuyết vừa cảm tri thấy khí huyết Mặc Ngôn.
Nhìn thấy Xích Huyết Đồng Tử cùng Lục Nguyệt Tuyết tới, Mặc Ngôn liền chạy nhanh trốn đến phía sau Xích Huyết Đồng Tử cùng Lục Nguyệt Tuyết.
- Ôi má ơi, rốt cuộc các người cũng tới, thiếu chút nữa là tôi chết rồi.
Xích Huyết Đồng Tử cùng Lục Nguyệt Tuyết cũng không có để ý tới Mặc Ngôn.
Không gọi ba mẹ, chứng minh đã ổn, không cần để ý.
Người thật sự cần để ý chính là người trước mắt này.
Xích Huyết Đồng Tử biết người này.
Chẳng qua đối phương bị thương, hơn nữa còn đứng ở trước mặt một Mặc Ngôn cũng bị thương.
Ai biết đã xảy ra chuyện gì, nếu là do Mặc Ngôn làm hại thì sao?
Kia quả thực muốn chết.