Chương 1543: Vô Đề
Cuối cùng Xích Huyết Đồng Tử cung kính mở miệng nói:
- Tiền bối, có phải Mặc Ngôn quấy rầy tiền bối hay không? Lúc trước Mặc Ngôn bị thương ảnh hưởng đầu óc, nếu có làm ra chuyện gì sai lầm, hy vọng tiền bối nhắm một mắt mở một mắt, bỏ qua cho cô ấy.
Đến lúc đó vãn bối sẽ nhờ sư phụ và sư thúc tự mình tới cửa xin lỗi tiền bối.
Nhất định trả cho tiền bối một sự công bằng hoàn mỹ.
Lúc này Mặc Ngôn còn muốn giải thích, nói không phải do mình làm.
Chỉ là còn chưa kịp mở miệng, cô đã bị Lục Nguyệt Tuyết bit kín miệng lại.
Cô oan quá, cô nhớ rõ bản thân vừa mới tỉnh lại đã nhìn thấy người này, tiếp theo cô bị thương văng ra ngoài.
Cũng không biết đối thương nghĩ như thế nào mà lại xuống tay nặng như vậy.
Ban đầu cô còn tưởng đối phương muốn giết cô rửa hận nữa kìa.
Ma tu Nam Huyên nhìn Lục Nguyệt Tuyết cùng Xích Huyết Đồng Tử, nói:
- Tôi bị thương không liên quan tới cô ta.
Sau đó ma tu Nam Huyên lại bổ sung một câu:
- Ma tu Mặc Ngôn cũng không phải do tôi đánh bị thương.
Nghe được ma tu Nam Huyên nói thế, Mặc Ngôn liền gạt tay Lục Nguyệt Tuyết ra, nói:
- Thật vậy chăng? Tôi còn tưởng rằng do tôi ăn hiếp Đan Tuyết ma nữ nên bà liền thẹn quá thành giận.
Xích Huyết Đồng Tử: "..."
Lục Nguyệt Tuyết: "..."
Ngay cả ma tu Nam Huyên cũng có chút bất đắc dĩ, đối với cái chuyện ăn hiếp kia, có thể là Mặc Ngôn hiểu lầm gì rồi.
Lúc sau ma tu Nam Huyên liền nói:
- Nếu không còn chuyện gì khác, các người mau đi đi.
Đám Xích Huyết Đồng Tử cũng nghĩ như vậy.
Còn về nguyên nhân bên trong, vị tiền bối này đã không muốn nói, bọn họ cũng không dám hỏi nhiều.
Nhỡ đâu chọc giận đối phương thì phải làm sao.
- Vậy bọn vãn bối không quấy rầy tiền bối nữa.
Nói xong, Xích Huyết Đồng Tử mang theo hai cô gái rời đi ngay.
Ma tu Nam Huyên là nhìn bọn họ rời đi.
Trên đường đều có thể nghe được Mặc Ngôn đang nói:
- Ôi má ơi, tôi nhớ rõ tôi kêu lão yêu bà kia là mẹ, hai người nói xem, nếu như Đan Tuyết ma nữ biết được chuyện này, có khi nào cô ta sẽ nói tôi là em gái cô ta không?
Không, tôi phải làm chị!
Không đúng, cô ta sẽ cười nhạo tôi thật nhiều năm, uy danh của ma tu Mặc Ngôn tôi sẽ bị tổn hại.
Bảo mật, cần phải bảo mật.
Nghe Mặc Ngôn nói thế, ma tu Nam Huyên chỉ có thể miễn cưỡng cười cười.
Thật ra cô rất muốn nói với bọn họ rằng: Mặc Ngôn bị thương rồi, nhớ phải chữa thương cho nó, đừng cho nó chạy nhảy nhiều quá, phải xem kĩ nó, đặc biệt là xung quanh đây rất nguy hiểm.
Thế nhưng cô không thể nói.
Đã không thể nói.
Sau đó ma tu Nam Huyên đến bên cạnh một cái cây, chậm rãi ngồi xuống.
Cô thật sự bị trọng thương rồi.
Nhưng khi nhìn thấy Mặc Ngôn không có vấn đề gì, cô liền rất vui vẻ.
Chỉ cần Mặc Ngôn không có việc gì là tốt rồi.
Cô không dám hi vọng xa vời quá nhiều, càng không dám hi vọng.
Sau đó cô nâng tay lên, trong tay cô lập tức xuất hiện một quả cầu pháp thuật, trong quả cầu này có hình ảnh đang chuyển động không ngừng.
Đó là hình ảnh cô và Mặc Ngôn ở chung với nhau mấy ngày nay.
Mặc Ngôn sẽ làm nũng sẽ cáu kỉnh, càng có rất nhiều vui vẻ.
Pháp thuật lưu ảnh.
Đây là món quà an ủi ma tu Nam Huyên chuẩn bị cho chính mình.
Mà món quà tốt nhất, dĩ nhiên là có Mặc Ngôn làm bạn mấy ngày nay.
Cô cảm thấy bản thân đã không còn gì tiếc nuối.
Mà ở tầng thứ bảy, sư phụ Mặc Ngôn đột nhiên nhíu mày.
Sau đó hắn thử duỗi tay xuyên qua không gian, muốn tới không gian bên kia.
Nhưng lại bị cách trở.
Mà trở ngại hắn chính là rào chắn biên giới.
Cuối cùng Mặc Ngôn sư phụ tự nói:
- Cần nghĩ cách giải quyết rào chắn.
...
Sau khi ma tu Nam Huyên đại chiến, bố cục vốn dĩ đang không đủ năng lượng đột nhiên bắt đầu vận chuyển.
La Ảnh là người biết trước tiên.
Sau đó hắn nhìn về phía lực lượng, mặc dù hắn không biết điều gì đang xảy ra, nhưng sau tất cả, nó vẫn tiếp tục.
Hắn không để ý quá nhiều mà tiếp tục bắt đầu bố cục.
Sau khi bước này được thông qua, hắn có thể sử dụng tốc độ nhanh nhất để mở khóa bố cục.
Những nơi khác cũng tiến triển nhanh chóng không kém.
Ừm, ngoại trừ tầng năm.
- Xem ra sẽ nhanh thôi, chỉ trong vòng mấy ngày nữa là có thể vạch trần lớp màn che cuối cùng.
La Ảnh cúi đầu nói.
Quỷ Kiến Sầu ở tầng hai cũng nói:
- Xem ra chỉ cần hai ngày, hoặc chính xác hơn là dựa vào tốc độ của tầng 5.
Long Trảm nói:
- Trận pháp này nếu thiếu đi một tầng thì thế nào?
Quỷ Kiến Sầu lắc đầu:
- Không biết, có lẽ cũng sẽ mở ra.