Chương 1549: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1549: Vô Đề

Ba người đạt thành nhận thức chung cực kì nhanh, sau đó lập tức nhích người chặn giết những người khác.

Lúc này căn bản không có thời gian cho bọn họ nghĩ nhiều, còn chuyện có thể mang lại hiệu quả hay không, ai cũng không biết.

Điều duy nhất có thể làm chính là liều thử một phen.

Còn gửi gắm hi vọng vào những người khác, đây là chuyện không có khả năng.

Trong bốn người kia, có hai kẻ Tam giai lên Tứ giai, hai kẻ Tứ giai lên Ngũ giai, quả thật không thể trông cậy được vào ai.

Ba người bọn họ lại đều là Lục giai lên Thất giai.

Nếu thật sự để cho Thiên kiếp xảy ra trong trạng thái này, nhất định không cách nào cản nổi.

Giết bốn người kia mới là lựa chọn chính xác nhất.

Đối với việc bọn họ động thủ, Giang Tã đã biết từ trước.

Chỉ là hắn có chút không hiểu, vì sao lại có kẻ ở thời điểm độ kiếp lựa chọn giết người?

Bọn họ không thù không oán mà?

Lại nói tiếp, ai là người đầu tiên giết hắn?

Ai đến từ Tiên Sơn?

Huyết Sát?

Lúc này Giang Tả mới nhớ tới, hình như Huyết Sát kia còn đang độ kiếp?

Hẳn là cũng ở trong không gian độ kiếp, như vậy người ta đang ở cách vách?

Ngẫm lại, Giang Tả cảm thấy có chút hưng phấn, vậy hắn có thể qua đó thăm hỏi không nhỉ?

Mà thôi, cùng nhau độ kiếp là tốt rồi.

Bằng không đến lúc đó còn phải đợi hắn ra ngoài, quá phiền toái.

Còn giữ hắn lại?

Đối với một kẻ có ý đồ với Thánh nữ trong Thánh Địa, tuyệt đối không thể lưu, huống chi còn là một kẻ xâm lấn ngoan cố.

Giang Tả nghĩ liên miên chút chuyện, quỷ tu Tam Diện cũng đã nhào tới.

Dĩ nhiên đám Tĩnh Nguyệt cũng thấy được.

Lam Nguyệt lập tức nói:

- Ba người kia muốn làm gì?

Tĩnh Nguyệt nghĩ nghĩ nói:

- Đại khái bọn họ cảm thấy giết chúng ta là có thể làm Thiên kiếp suy yếu đi.

Tô Kỳ gật đầu:

- Quả thật có loại khả năng này, nhưng phải chăng bọn họ đã nghĩ sai một chuyện?

Lam Nguyệt nói:

- Cái người ở giữa kia là kẻ không thể động vào?

Tĩnh Nguyệt gật đầu:

- Đúng vậy, tóm lại chọc ai đều được, nhưng ngàn vạn lần đừng chọc cái loại bật bug thành tự nhiên này.

Chúng ta đều có thể giết địch có cảnh giới cao hơn chúng ta, càng đừng nói chi tới hắn.

Haizz, ba người này quá trẻ, tuổi đời chưa sâu.

Tô Kỳ: "..."

Lam Nguyệt: "..."

Bởi vì không nhìn thấy khuôn mặt Giang Tả, cho nên quỷ tu Tam Diện cũng không biết người trước mắt này rốt cuộc đang nghĩ gì.

Chẳng qua đối phương vẫn cứ đứng im bất động, xem ra là chuyện tốt.

Còn ba người kia, sao lại có vẻ như đang chờ xem kịch vui thế?

Quỷ tu Tam Diện ập đến trước mặt Giang Tả rất nhanh.

Ba người được đà đánh tới, kẻ này không đủ mạnh để ngăn cản công kích của bọn họ.

Kẻ này thì chỉ cần một chiêu thôi, cũng không ảnh hưởng đến tốc độ giết luôn ba kẻ còn lại.

Chỉ là khi bọn họ sắp công kích tới Giang Tả, đột nhiên cả người đơ ra.

Vì sao?

Bởi vì bọn họ cảm giác Thiên kiếp tỏa định bọn họ, giống như ngay sau đó sẽ gặp phải tai họa ngập đầu.

Ngay trong nháy mắt đó, trong lòng bọn họ ngập tràn sợ hãi.

Nhưng ba người bọn họ không phải loại do dự không quyết đoán.

Trong nháy mắt lúc vừa cảm nhận được nguy hiểm, Hỏa Diện lập tức nói:

- Binh giải thoát thân.

Nghe được thanh âm của Hỏa Diện, ba người trực tiếp từ bỏ Giang Tả, sau đó đồng thời công kích chính mình.

Không một dấu hiệu báo trước nào.

Cứ như thế, ba người trực tiếp hóa nổ tung tóe thành mưa máu.

Việc xảy ra đột ngột này khiến tất cả những người còn lại đều sững sờ.

Đây là, tự sát?

Đương nhiên, Giang Tả cũng kinh ngạc.

Dĩ nhiên đó không phải tự sát mà còn ngược lại, ba người kia tìm đường sống từ trong cõi chết, hình như còn thành công.

- Phương pháp thoát thân đặc thù sao? Tuy rằng phải trả giá rất lớn, nhưng ít nhất còn sống.

Giang Tả lắc đầu nói.

Ở trong Tiên Linh động phủ, rất nhiều người đều đang chờ đợi, chờ đợi một bước hoàn thành cuối cùng.

Mà bước hoàn thành cuối cùng này nằm ở tầng năm.

Cũng chính là trên người đám Hồng Thự.

Quả thật Thiên kiếp mới vừa nãy đã dọa đến chúng, nhưng tới nhanh đi cũng nhanh, cũng không quá để ý nữa.

Rốt cuộc giống y như một giấc mơ.

Luôn muốn theo bản năng quên nó đi, không quên dễ xảy ra bóng ma tâm lí.

Đoạn Kiều nhìn Hồng Thự, không khỏi nói:

- Tiểu Hồng, ngươi ăn quá chậm.

Quả thực Hồng Thự ăn không nhanh, không thể so sánh với ba quỷ tu kia.

Nhưng Hồng Thự đã tận lực rồi, phải biết trước kia nó quen ăn táo nhỏ, khi nào thấy được quả táo lớn như vậy chứ.

Kỳ thật Đoạn Kiều rất muốn biết, sau khi một bước này hoàn thành xong, rốt cuộc sẽ phát sinh cái gì.

Chắc là rất nhiều người đều đang chờ đợi.

Không bao lâu sau, cuối cùng tiểu Hồng cũng ăn xong miếng táo cuối cùng.

Không có biện pháp, cô bé kia đã nói, miếng cuối cùng nhất định phải cho vịt ăn.

Đối phương là đại lão, đương nhiên phải nghe lời.