Chương 1550: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1550: Vô Đề

Chẳng qua hầu hết lê đều do ba quỷ tu kia ăn, mà bọn họ cũng không bất mãn chút nào đối với việc này.

Đại khái là vì cái con vịt sủng vật này rất có cá tính, không ăn được miếng cuối cùng sẽ rất cáu kỉnh.

Ăn được rồi thì bình thường.

Đúng, nếu Hồng Thự không được ăn miếng cuối cùng nhất định sẽ rất bực bội.

Ăn được rồi nó liền vui vẻ.

Sau khi ăn xong miếng táo cuối cùng, Hồng Thự bị Đoạn Kiều kéo ngay ra ngoài

Mà sau khi Hồng Thự rời khỏi vị trí đó, vị trí đó đột ngột phát ra ánh sáng.

Lúc này ba quỷ tu kia cảm thấy kinh hãi.

- Không cần sợ hãi, chỗ này có đề cập đến một cơ duyên bí mật, chúng ta không thể lấy được, nhưng các ngươi thì khác. Các ngươi đã cùng ăn táo với tiểu Hồng vui vẻ như vậy, xem như tặng cho các ngươi.

Đương nhiên, nếu cảm thấy sợ hãi, các ngươi có thể ra ngoài.

Thanh âm Đoạn Kiều truyền tới.

Ba quỷ tu vốn định ra ngoài đột nhiên đứng lại.

Bọn họ không xác định được những gì Đoạn Kiều nói là thật hay giả.

Đoạn Kiều lại nói:

- Cảm tri cho tốt đi, có rất nhiều người, nhất định có nguy hiểm.

Rất nhanh, bọn họ cảm tri được quả thật có rất nhiều người.

Đương nhiên vài người đã là rất nhiều.

Cuối cùng bọn họ quyết định thử một chút, dù sao trong người không có công trạng gì cũng khó trở về ăn nói với đại tiền bối.

Mà khi ánh sáng bừng lên ở phía bên này, ở một chỗ khác cũng có ánh sáng bừng lên.

Từ tầng một đến tầng chín, có mấy tầng đều bừng sáng.

Những tia sáng này trực tiếp trở thành các cột sáng chiếu sáng toàn bộ Tiên Linh động phủ.

Những cột sáng đó ngưng tụ trên không trung, sau đó bắt đầu liên kết với nhau.

Chỉ trong chốc lát đã hình thành một trận pháp rất lớn.

Dường như phía trên trận pháp có cất giấu một không gian khác.

La Ảnh nhìn lên không trung, không khỏi cảm thán:

- Thật là kỳ diệu.

Long Trảm có chút hưng phấn:

- Không sai, khẳng định là chốn truyền thừa.

Quỷ Kiến Sầu cũng đang nhìn, hắn phát hiện trận pháp do chủ nhân động phủ tạo ra đã sớm siêu phàm nhập thánh.

Chủ nhân động phủ này thật sự đã chết sao?

Sao hắn cứ không tin nhỉ?

Sau khi trận pháp xuất hiện trên không trung, rào chắn nơi biên giới cũng biến mất theo, giống như muốn dốc hết sức lực để mở ra không gian nơi đó.

Trong tầng tám, Tứ Nguyệt Thiên vốn định kêu Thiên Dương Đạo Nhân cùng đi nhìn xem.

Động phủ này vậy mà lại có một cái động khác nữa.

Người khác sao mà không hiếu kì cho được?

Chỉ là Thiên Dương Đạo Nhân lại lắc đầu nói:

- Không được, tôi không đi.

Tứ Nguyệt Thiên hiếu kỳ hỏi:

- Vì sao?

Còn lâu cô mới tin người này đột nhiên không muốn đi.

Quả thật Thiên Dương Đạo Nhân không phải là đột nhiên không muốn đi. Trên lý thuyết, đáng lẽ hắn sẽ cùng đi xem với Tứ Nguyệt Thiên, dù sao gần đây vẫn luôn nhờ vả cô ấy nhiều.

- Vừa nãy trong lòng có sở cảm, lúc này là thời điểm giải quyết ân oán nhiều năm về trước.

Người của Ngũ Quang Thập Sắc Tông ta há có thể để bọn chúng tùy tiện ức hiếp?

Thiên Dương Đạo Nhân giải thích nói.

Tứ Nguyệt Thiên sửng sốt:

- Ồ, ra là chuyện của bọn họ, những người đó ở chỗ này?

Thiên Dương Đạo Nhân gật đầu:

- Lòng có sở cảm, sẽ không sai.

Tứ Nguyệt Thiên bội phục nói:

- Năm đó lúc sư phụ ông sắp cưỡi hạc quy thiên, ông cũng là lòng có sở cảm sau đó xa xôi vạn dặm chạy về, cuối cùng có thể gặp mặt người lần cuối.

Có đôi khi tôi thật hâm mộ cái lòng có sở cảm này của ông.

Thiên Dương Đạo Nhân nói:

- Bây giờ tìm sư đệ đã.

Tứ Nguyệt Thiên nói:

- Tìm như thế nào? Bay hướng nào ... Ông, ông có thể mở cánh cổng không gian?

Đúng vậy, lúc này Thiên Dương Đạo Nhân trực tiếp mở ra cánh cổng không gian.

- Kỳ ngộ mà thôi, dưới tình huống bình thường tôi phải thăng lên Cửu giai mới có thể mở được.

Thiên Dương Đạo Nhân vừa nói vừa bước luôn vào trong cánh cổng không gian.

Dĩ nhiên Tứ Nguyệt Thiên cũng đi theo.

Thiên Dương Đạo Nhân nhanh chóng xuất hiện ở tầng sáu, mà vừa bước ra ngoài hai người đã nhìn thấy được Tử Phong và sư phụ Mặc Ngôn.

Dĩ nhiên đám người Tử Phong cũng thấy được Thiên Dương Đạo Nhân.

- Sư phụ?

- Sư huynh?

Thiên Dương Đạo Nhân nhìn chung quanh, hỏi:

- Lam Nguyệt độ kiếp?

Tử Phong gật đầu:

- Sinh tử không rõ.

Thiên Dương Đạo Nhân nói:

- Đừng lo, khoảng thời gian trước vi sư tâm huyết dâng trào có tính cho Lam Nguyệt một quẻ, mệnh nó sống lâu trăm tuổi.

Tử Phong nhìn Thiên Dương Đạo Nhân nói:

- Sư phụ, hình như sư muội sắp một trăm tuổi rồi?

Thiên Dương Đạo Nhân:

"..."

- Thì ra Lam Nguyệt đã lớn như vậy.