Chương 1551: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1551: Vô Đề

Ngũ giai trăm năm, thiên phú của Lam Nguyệt quả nhiên lợi hại.

Tử Phong: "..."

Cuối cùng Thiên Dương Đạo Nhân nói:

- Vi sư có chuẩn bị chút ít cho Lam Nguyệt rồi, đừng lo, chúng ta đi giải quyết chuyện khác trước.

Lúc này Mặc Ngôn sư phụ đột nhiên nói:

- Tôi cần đến một chỗ.

Thiên Dương Đạo Nhân gật gật đầu:

- Dẫn đường đi.

Sau đó sư phụ sư phụ Mặc Ngôn mở ra cánh cổng không gian một chiều.

Bởi vì khống chế không đủ hoàn mỹ, cho nên bốn người không thể cùng qua một lúc.

Sau đó Thiên Dương Đạo Nhân sửa lại tọa độ, đuổi theo.

Lúc này Tử Phong mới phát hiện, sư phụ hắn lại có thể mở được cánh cổng không gian.

Bọn họ nhanh chóng xuất hiện trong một rừng cây.

Bọn họ vừa tới liền phát hiện có một người trọng thương rất nặng đang hôn mê dựa vào một gốc cây.

Người này chính là ma tu Nam Huyên.

Tứ Nguyệt Thiên qua đi nhìn nhìn nói:

- Bị thương rất nặng.

Sau đó cô cầm lấy một viên dược đưa cho sư phụ Mặc Ngôn, nói:

- Đút cô ấy ăn xong, tĩnh dưỡng thêm một thời gian là khỏe lại, nhớ trả tiền đấy.

Sau khi đút dược xong, sư phụ Mặc Ngôn nói:

- Sư huynh muốn giết quỷ tu Tam Diện?

Thiên Dương Đạo Nhân nói:

- Bây giờ đang rảnh, dĩ nhiên phải giải quyết.

Sư phụ Mặc Ngôn nói:

- Để tôi động thủ đi.

Thiên Dương Đạo Nhân lắc đầu:

- Cần ba người, tôi, cậu, Tử Phong là được.

Trên thực tế chỉ cần một mình Thiên Dương Đạo Nhân là đủ, nhưng hắn còn có mục đích khác.

Lúc sau Thiên Dương Đạo Nhân đem sư phụ Mặc Ngôn cùng Tử Phong đưa đến hai nơi khác nhau, còn hắn thì xuất hiện ở một nơi thứ ba khác.

Tứ Nguyệt Thiên ở lại.

Chờ bọn họ đi rồi, Tứ Nguyệt Thiên liền ngồi xuống một bên, nâng má nhìn ma tu Nam Huyên nói:

- Bọn họ đi rồi, không cần giả bộ ngủ nữa.

Lúc này ma tu Nam Huyên mới chậm rãi mở to mắt.

Tứ Nguyệt Thiên nhìn ma tu Nam Huyên nói:

- Cảm giác cô rất lạ, báo thù cũng không tham dự, là vì đã gặp ma tu Mặc Ngôn rồi?

Ma tu Nam Huyê n có hơi kinh ngạc nhìn Tứ Nguyệt Thiên, cuối cùng gật đầu.

Tứ Nguyệt Thiên cũng không rối rắm loại chuyện này thêm, mà là hiếu kỳ hỏi:

- Kỳ thật tôi vẫn luôn có vấn đề muốn hỏi cô, Ngũ Quang Thập Sắc Tông đều có năng lực độc thân, sao cô với cái thằng nhóc Vẫn Tinh kia lại có thể hòa hợp?

Là vấn đề ở cô hay thằng nhóc đó đột nhiên dị biến?

Ma tu Nam Huyên: "..."

Thiên Dương Đạo Nhân đem Tử Phong cùng sư phụ Mặc Ngôn chia ra đặt ở nơi bế quan của Thủy Diện cùng Lãnh Diện.

Riêng hắn thì đến chỗ bế quan của Hỏa Diện.

Lòng có sở cảm mà chuẩn xác như vậy, quả thật Tử Phong có chút bội phục sư phụ mình.

Ngay cả sư phụ Mặc Ngôn cũng bội phục.

Không biết còn tưởng rằng La Ảnh cho Thiên Dương Đạo Nhân địa chị.

Nhưng thật sự là không phải.

Năm đó hắn lòng có sở cảm, hắn đã đi đến nơi mà Mặc Ngôn mất tích.

Đương nhiên, kỳ thật đây là một thiên phú thần thông.

Cũng giống như sư phụ Mặc Ngôn có thiên phú không gian vậy.

Môn phái của bọn họ có chút khác biệt so với các môn phái khác, đó là dễ xuất hiện thiên phú thần thông.

Cái này gọi là, Thượng Đế đóng của bọn họ một cánh cổng, nhất định sẽ mở một cái cửa sổ khác cho bọn họ.

Còn cánh cửa của sư phụ Mặc Ngôn, có thể không đóng chặt lắm, hoặc có thể là do ma tu Nam Huyên có mang chìa khóa.

Lúc này Thiên Dương Đạo Nhân đang ở nơi Hỏa Diện bế quan, hắn nói:

- Giải quyết xong bọn họ cũng không cần quan tâm đám Tứ Nguyệt Thiên phía bên kia nữa.

Tự do.

Đúng, đây cũng là kế hoạch tách khỏi mọi người của hắn.

Bên cạnh có nhiều người đi theo như vậy rất không tốt.

Đặc biệt là có Tứ Nguyệt Thiên bên cạnh, lúc nào cũng phải đề phòng bản thân sẽ trúng độc.

Vẫn là trở về bế quan tốt hơn.

Lúc này nơi Hỏa Diện bế quan đột nhiên sáng ngời.

Sau đó bóng dáng Hỏa Diện xuất hiện cách Thiên Dương Đạo Nhân không xa.

- Chà chà, cư nhiên lại là thủ đoạn tự hủy căn cơ kia đấy, cho dù giữ được mạng thì ích lợi gì? Có thể sống được mấy ngày?

Thiên Dương Đạo Nhân lắc đầu thở dài.

Hỏa Diện vừa xuất hiện liền hộc ra một ngụm máu tươi, dĩ nhiên hắn cũng thấy được Thiên Dương Đạo Nhân.

Nhưng vì thân thể quá suy yếu nên hắn cũng không có thấy rõ mặt của Thiên Dương Đạo Nhân.

Hắn lập tức hỏi:

- Là ai?

Thiên Dương Đạo Nhân đi đến trước mặt Hỏa Diện nói:

- Muốn nghe một bí mật không?

Hỏa Diện khó hiểu, người này có bệnh ư?

Nhưng hắn cần thời gian, vì thế phải gật đầu:

- Bí mật gì?

Thiên Dương Đạo Nhân nói:

- Còn nhớ cô bé mà cậu thích khi còn nhỏ chứ?

Hỏa Diện sững sờ trong chốc lát, sau đó bắt đầu nhớ lại quá khứ, có thể vì là người sắp chết nên ký ức rất rõ ràng.

Ngay sau đó hắn liền nghĩ tới vị tiên tử không dám tiến lên đáp lời năm ấy.