Chương 1552: Vô Đề
Hỏa Diện nói:
- Có ý gì?
Thiên Dương Đạo Nhân nói:
- Kỳ thật năm đó cô bé ấy cũng...
Thiên Dương Đạo Nhân không có tiếp tục nói tiếp.
Hỏa Diện nhíu mày:
- Cũng cái gì?
Thiên Dương Đạo Nhân thở dài một tiếng:
- Cũng...
Sau đó hắn duỗi day ra chém về phía Hỏa Diện.
Hỏa Diện bỏ mình.
Thiên Dương Đạo Nhân nói:
- Giữ sự tò mò khi rời khỏi thế giới này sẽ làm cậu chết có ý nghĩa một chút.
Còn Thủy Diện cùng Lãnh Diện, cách chết cũng giống như thế.
Chẳng qua sư phụ Mặc Ngôn có chút khác thường, nếu có thể giết chúng khi chúng đang trong thời kì mạnh nhất, có lẽ sẽ có cảm giác thành tựu hơn.
Đáng tiếc, hắn lại không ngu.
Chẳng qua thời kì mạnh nhất thì phải để Tứ Nguyệt Thiên động thủ.
Tử Phong không đủ tư cách.
Nhưng hiện tại Tử Phong cùng sư phụ Mặc Ngôn đều có một vấn đề, đó chính là bọn họ trở về như thế nào?
Không tới đón bọn họ sao?
Cái này thật đúng là ... hay thật.
Lúc này ma tu Nam Huyên suy yếu hỏi Tứ Nguyệt Thiên:
- Cô không lo lắng ư? Lâu như vậy bọn họ cũng chưa trở về.
Tứ Nguyệt Thiên rất kinh ngạc nhìn ma tu Nam Huyên:
- Cô vậy mà lại trông chờ bọn họ trở vể?
Ma tu Nam Huyên khó hiểu.
- Đây là có ý gì?
Tứ Nguyệt Thiên nói:
- Không có khả năng đâu, bọn họ rời đi thì sẽ không trở lại nữa, ngay từ ban đầu tôi đã biết.
Ngũ Quang Thập Sắc Tông chính là như vậy, tôi và Thiên Dương lớn lên bên nhau, sau này tôi nhìn Vẫn Tinh lớn lên, cuối cùng nhìn đám Tử Phong kia lớn lên, tôi đã sớm nhìn thấu bọn họ.
Nếu không sao tôi lại nói bọn họ độc thân bằng thực lực chứ?
Bọn họ thật sự là độc thân bằng thực lực đó.
Tôi cảm thấy ma tu Mặc Ngôn cũng có khuynh hướng trên phương diện này.
Ma tu Nam Huyên: "..."
...
Giang Tả nhìn ba quỷ tu kia chết đi.
Cái chết của cả ba đã làm Thiên kiếp chậm đi nửa nhịp.
Nếu những người này sống sót, có chút thiên phú, có chút vận may, nhất định sẽ có được chút thành tựu.
Chẳng qua cũng chỉ là như vậy mà thôi.
Tự sát cầu sinh trước mặt Thiên kiếp đã nói lên bọn họ không có tư cách theo đuổi cảnh giới Chí Cao Thiên Cảnh.
Ngay cả trở thành một Đại Đạo hèn mọn cũng đừng hòng.
Nhưng có đôi khi rất nhiều người đều chỉ cầu mong sống sót, Giang Tả có thể hiểu được điều này.
Chẳng qua bọn họ đã chết, đối với Giang Tả mà nói điều này đúng là một chuyện tốt.
Bởi vì trong không gian Thiên kiếp đã không còn tiếp tục ngưng tụ ra Kiếp Vân, dường như đã mất đi khí thế lúc ban đầu.
Ít người thật sự tốt.
Đương nhiên, tiền đề là Kiếp Vân còn chưa hoàn toàn toàn xuất hiện hết, nếu hoàn toàn xuất hiện thì không còn cách nào cả.
Nghĩ đến đây, Giang Tả liền trực tiếp bay lên.
Lại nói không gian phía trên Thiên kiếp là cái gì, hắn thật sự không biết.
Hiện tại đi xem có lẽ sẽ có chút thu hoạch nào đó.
Sau đó đám Tĩnh Nguyệt liền nhìn thấy Giang Tả bay về phía Kiếp Vân.
Không ai biết hắn đang làm gì.
Lam Nguyệt nói:
- Vì sao những người đó không lo độ kiếp cho tốt chứ?
Tô Kỳ nói:
- Đại khái là có lo độ kiếp cho tốt cũng phải chết?
Lam Nguyệt hỏi:
- Cái người bay lên trời kia cũng sẽ thế?
Tô Kỳ sửng sốt, hình như sẽ không.
Nhưng khi nhìn người này cô cứ cảm thấy quái quái.
Tĩnh Nguyệt chọt chọt Tô Kỳ, nói:
- Làm gì? Hắn là tiểu Giang à? Thấy em nhìn hắn nhiều quá rồi đấy.
Tô Kỳ lắc đầu:
- Không biết vì sao, em cảm thấy chắc chắn chúng ta có quen biết hắn.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Em cảm thấy chị sẽ quen biết một người chôn sống chị sao?
Tô Kỳ câm nín: "..."
Lúc sau Tô Kỳ lại hỏi:
- Sư tỷ, chị nói xem người này có thể là một đệ tử nào đó của Thánh Địa ta hay không?
Tĩnh Nguyệt sửng sốt:
- Hẳn là không đến mức đó đi?
Nhưng ngẫm lại khả năng vẫn là rất cao.
Nhưng vẫn là câu nói kia, đệ tử Thánh Địa sẽ chôn sống cô sao?
Khẳng định là không.
Lúc này Lam Nguyệt đột nhiên hỏi:
- Nếu không quen biết, như vậy hắn chôn cô làm gì?
Một câu thức tỉnh mọi người, thật có lý quá mà.
Sau đó Tĩnh Nguyệt hỏi:
- Tôi làm Thánh nữ, làm cũng rất tốt, đã đắc tội ai chứ?
Cái này thì không ai biết.
Chẳng qua phạm vi quá rộng, không biết phải đoán mò như thế nào, ví dụ như liệu có thể là một ai đó trong giới phát sóng trực tiếp đố kỵ, sau đó xuống tay?
Nhưng không một ai có thể trả lời vấn đề này, người có thể trả lời vấn đề này thường không nói với cô.
Chẳng qua Tĩnh Nguyệt cũng không mấy hứng thú với thân phận của Nam dự khuyết Thánh nữ, cô vẫn tò mò Phá Hiểu là ai hơn.
Chủ yếu là Phá Hiểu rất có khả năng là em rể cô, bằng không cô cũng chẳng thèm để ý.
- Nếu hắn là tiểu Giang thì tốt rồi.