Chương 1554: Vô Đề
Sau đó Giang Tả trực tiếp bước vào bên trong biên giới, hắn lập tức cảm thấy kỳ quái.
Hiện tại hắn rất giống như đang đứng bên trong vách tường, nhưng tầm nhìn của hắn lại không bị ảnh hưởng.
Hắn có thể thấy được, trong nháy mắt lúc hắn đi vào bên trong biên giới, không gian Thiên kiếp nơi hắn đứng lúc nãy đã tạm dừng ngưng tụ ra Kiếp Vân.
Sau đó bằng mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ đang dần dần chậm lại, giống như ngay từ ban đầu đã xuất hiện một sai lầm nào đó.
Hiện tại cường độ của Thiên kiếp đã nhỏ hơn rất nhiều, hơn nữa còn có vẻ "yếu ớt".
Từ đây, Giang Tả liền biết, Thiên kiếp của Tô Kỳ đã ổn.
Còn về Thiên kiếp của hắn, hình như bên cạnh có người đang độ kiếp, thôi qua góp vui chút nào.
...
Bên trong không gian Thiên kiếp, Lam Nguyệt nhìn Kiếp Vân nói:
- Các cô có phát hiện ra không? Hình như Thiên kiếp đã chết lặng.
Tĩnh Nguyệt hiếu kỳ nói:
- Làm sao tiên tử biết nó chết lặng?
Lam Nguyệt: "..."
Cái này phải giải thích như thế nào chứ?
Tô Kỳ nói:
- Thế nhưng quả thực Thiên kiếp đã thu nhỏ, có phải là do có người đã rời khỏi nơi này?
Lam Nguyệt nói:
- Có hơi không thể tưởng tượng nổi.
Tĩnh Nguyệt cũng nói:
- Quả thật không thể tưởng tượng nổi, cứ như Thiên kiếp bị vả mặt vậy.
Thiên kiếp chuẩn bị nhiều như vậy, cơ bản đều là vì người kia, hiện tại người kia không còn, cứ cảm thấy bao nhiêu sức lực Thiên kiếp bỏ ra rốt cuộc thành không.
Lam Nguyệt thở dài:
- Cũng may không có trút giận xuống chúng ta, Thiên kiếp lần này mạnh thì có mạnh thật, nhưng hẳn là có thể vượt qua.
Quả thật là như thế, vì cả ba cô đều không phải người đơn giản.
Ngay cả kém cỏi nhất là Lam Nguyệt cũng có thiên phú kinh người.
Một vị tiên tử có thể sống ở Ngũ Quang Thập Sắc Tông, không phải thiểu năng trí tuệ thì chính là đại trí tuệ đại nghị lực, không một ai trong số họ có thể là người bình thường.
Sau đó, Thiên kiếp buông xuống.
Thiên kiếp yếu như vậy lại mở ra không gian Thiên kiếp, quả thật khiến người ta cảm thấy lãng phí.
Hay nói chính xác hơn, là cảm thấy đầu voi đuôi chuột.
Vốn tưởng rằng sẽ chơi chiêu gì kinh người lắm, ai biết cuối cùng chỉ là chơi đạn pháo bông.
Cảm giác tương phản vô cùng mãnh liệt.
...
Bên ngoài Tiên Sơn.
Lúc này Trí Tuệ lão nhân đứng ở không trung.
Ông khẽ thở dài, sau đó đạp bước đi trên không.
Nhưng đạp bước giữa không trung khiến ông cảm thấy không yên ổn, thế là ông liền hạ xuống dừng ở trên mặt nước, sau đó lại chậm rãi bước đi trên mặt nước.
Không một ai biết vì sao Trí Tuệ lão nhân đột nhiên ra ngoài.
Nhưng bọn họ biết, không dễ gì Trí Tuệ lão nhân rời khỏi chỗ ở.
Nếu rời khỏi nhất định là có việc gì đó.
Trí Tuệ lão nhân có việc sao?
Có.
Hiện tại, tâm sự của ông rất nặng nề.
Trí Tuệ lão nhân vừa đi vừa thở dài, giống như một ông cụ cả đời chán nản.
Đi hồi lâu, Trí Tuệ lão nhân rời xa Tiên Sơn.
Lúc này ông mới ngẩng đầu nhìn trời, không khỏi chua xót nói:
- Cuộc đời đúng là đầy nước mắt, không chết thì khổ, càng vùng vẫy thì càng gặp xui xẻo, càng có đeo đuổi thì càng buồn. Đấu tranh chết đi sống lại quả thật quá mệt, đến khi nào mới có thể yên giấc?
Sau đó Trí Tuệ lão nhân cúi đầu nhìn bóng hình phản chiếu của mình trên mặt nước, trên mặt nước là một ông cụ già nua nhăn nheo, mà ông thì chính là ông cụ đó:
- Người cũng đã già rồi, vẫn là trốn không thoát, trốn không thoát.
Khi nào mới kết thúc?
Có lẽ, nhanh thôi.
Cắn răng nhẫn nhịn chút rồi cũng qua.
Đúng lúc này, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện ba đạo sấm sét.
Sấm sét này từ trên trời rơi xuống, như đến từ cõi hư vô.
Khoảnh khắc chúng xuất hiện trên thế gian, hơi thở hủy diệt tràn ngập khắp nơi.
Đây là ba đạo Thiên Phạt.
Sự xuất hiện của chúng hết sức đột ngột, không một dấu hiệu báo trước.
Tóm lại, chúng đã tới.
Ba đạo Thiên Phạt này trực tiếp thu hút sự chú ý của những người ở Tiên Sơn.
Không ai biết vì sao Thiên Phạt lại đột ngột giáng xuống.
Không ai biết Thiên Phạt này đến vì ai.
Người duy nhất biết được chính là Trí Tuệ đạo nhân đang đứng trên mặt biển.
Đúng, Thiên Phạt đến vì ông, rơi xuống vì ông.
Tất nhiên, ông đã chuẩn bị sẵn sàng, đương nhiên là sự chuẩn bị không để đến mức phải chết.
Ba đạo Thiên Phạt chưa đến mức lấy được mạng già của ông.
Nhưng đau đớn là điều không thể tránh khỏi.
Đúng lúc này, ba đạo Thiên Phạt đánh thẳng lên trên người Trí Tuệ lão nhân, khí tức kinh người cùng sức mạnh hủy diệt trực tiếp bùng nổ ngay trên người Trí Tuệ lão nhân.
Ngay lập tức, Trí Tuệ lão nhân phun ra một búng máu tươi.
Thậm chí toàn thân trở nên yếu ớt không cách nào khống chế được sức mạnh bản thân, trong phút chốc ông rớt xuống đáy biển.
Đau nhức ngập tràn thân thể, giống như muốn phân thây ông, hủy diệt tất cả mọi thứ của ông.
Hồi lâu sau, Trí Tuệ lão nhân suy yếu nổi dập dềnh trên mặt biển.
Ông cũng cũng chỉ có thể trôi nổi, muốn khôi phục lại cần rất nhiều thời gian.
Trôi nổi hồi lâu, Trí Tuệ lão nhân mới mở miệng nói:
- Có lẽ mình đã sớm biết kết cục này, chỉ là không muốn thừa nhận thôi.
Không một ai hiểu mình, cũng không thể để người khác hiểu mình.
Đây là sự bi ai, cô độc của cả đời này.