Chương 1555: Vô Đề
Bên trong Tiên Linh động phủ.
Ở một nơi trên mặt biển mênh mông vô bờ, đột nhiên xuất hiện một trận pháp rất lớn.
Trung tâm của trận pháp bắt đầu chậm rãi khuếch tán.
Từ trung tâm có hai đường thẳng kéo dài ra ngoài, cuối cùng trở thành hai điểm mới.
Sau khi hai điểm mới xuất hiện, lại có hai đường thẳng mới tiếp tục kéo dài, lại tạo ra hai điểm mới khác.
Sau chín lần kéo dài liên tục như vậy, mọi thứ kết thúc, toàn bộ đường thằng đều biến mất, chỉ chừa lại các điểm sắp xếp theo một trình tự nhất định.
Lúc này, tất cả các điểm bắt đầu xoay tròn.
Trận pháp ở trên mặt nước bắt đầu tỏa sáng.
Ánh sáng tan đi, trên trận pháp khổng lồ xuất hiện mấy người.
Bọn họ bình tĩnh đạp chân lên mặt nước, không có chút dấu hiệu bị chìm xuống nào.
Như thể mặt nước đó chỉ là một loại bối cảnh, nhưng rồi lại khiến người ta cảm giác nó thật sự là nước.
La Ảnh xuất hiện ở tầng bên ngoài đầu tiên, Long Trảm cùng Quỷ Kiến Sầu xuất hiện ở tầng thứ hai.
Tầng thứ ba là Hắc Bào ma tu cùng Đan Tuyết ma nữ.
Tầng thứ năm là nhóm 3 người quỷ tu, tầng thứ bảy là Biên Hải Đao Khách cùng Thanh Liên.
Tổng cộng mười người.
Một Lục giai, một Thất giai, La Ảnh không rõ tu vi.
Những kẻ còn lại có thể bỏ qua.
Đây là suy nghĩ của Long Trảm.
Đúng vậy, hiện tại với hắn mà nói, uy hiếp thật sự chỉ có mình La Ảnh.
Tu vi của người này có ít cũng phải Thất giai Nhập đạo.
Sau khi Long Trảm nhìn rõ chung quanh, hắn nói với La Ảnh:
- Vì sao đạo hữu đến đây?
La Ảnh nhíu mày, hắn cảm thấy có thể là hắn nghĩ sai rồi, hắn không hề nhìn thấy Pha Hiểu ở đây.
Chẳng lẽ đối phương không có hứng thú với nơi này?
Chỉ là hắn biết được rất nhanh, hình như đối phương đang độ kiếp.
Nhưng ngẫm lại cũng không đúng, nếu hứng thú với nơi này, vì sao lại chạy tới nơi này chỉ để độ kiếp?
Quả nhiên, vẫn là vì không có hứng thú đúng không?
Sau đó La Ảnh trả lời:
- La mỗ chỉ là trùng hợp gặp gỡ nên mới lại đây nhìn thử xem, không hề có ý định tham dự vào, các vị cứ việc yên tâm.
Long Trảm nói:
- Như vậy thì tốt quá.
Đã không có La Ảnh, Long Trảm càng thêm nắm chắc truyền thừa.
Quỷ Kiến Sầu không nói gì, hắn biết La Ảnh.
Hắn cảm thấy La Ảnh đang nói thật, hẳn là người này không có hứng thú gì đối với mấy thứ này.
Thế nhưng điều khiến Qủy Kiến Sầu kinh ngạc chính là, cựu Tam Diện không tới, tới là là tân Tam Diện.
Hắn có chút hoài nghi, phải chăng cựu Tam Diện đã gặp nạn rồi?
Hay đang độ kiếp?
Quỷ Kiến Sầu không dám khẳng định, nhưng cảm giác tồn tại của tân Tam Diện cao như vậy, nói không chừng sẽ chết ở chỗ này.
Long Trảm cũng không phải hạng người tốt đẹp gì, à không, hạng rồng mới đúng.
Nếu hắn thực sự có được truyền thừa Chí cao, như vậy gần như chắc chắn tất cả mọi người ở đây đều phải chết hết, trừ phi tu vi đủ cao.
Lúc này Quỷ Kiến Sầu hỏi:
- Long đạo hữu, thứ đó ở đây?
Long Trảm gật đầu:
- Chắc vậy.
Sau đó Long Trảm ngẩng đầu nhìn trời, nói:
- Có lẽ ở phía trên.
Bấy giờ Quỷ Kiến Sầu cũng ngẩng đầu nhìn theo.
Quả nhiên hắn nhìn thấy một thứ.
Phía trên trời cao có một thanh kiếm, thanh kiếm này kéo theo một khối thủy tinh, trong thủy tinh ẩn chứa một đạo lưu quang.
Nhìn qua vô cùng ảo diệu.
Đó là truyền thừa Chí cao?
Có phải là truyền thừa Chí cao hay không, quả thật Qủy Kiến Sầu không biết, nhưng hắn biết chuôi kiếm này.
Là Tiên Linh kiếm.
Không nghĩ tới thanh kiếm đó lại được giấu ở đây.
Thanh kiếm này đáng sợ đến thế nào, hắn cũng biết được chút ít, dù sao hắn đã từng bị nó chém qua.
Chẳng qua thanh kiếm này đang từ từ rơi xuống, vậy nó định tấn công những kẻ vượt không gian tiến vào ư?
Nếu không tấn công thì hắn không sợ Long Trảm.
Cho dù là chân thân của Long Trảm tới đây hắn cũng không sợ hãi chút nào.
Lúc này La Ảnh cũng thấy được thanh kiếm đó, hắn rất tò mò, rốt cuộc đây là thứ gì mà lại có thể khiến thánh thú Long Tộc bất xuất thế phải kéo dài phân thân tiến vào đây?
Hắn không đủ khả năng để tính ra, càng không thể tính ra.
Cho nên hắn chỉ nhìn, hắn không có ý định tranh đoạt.
Lúc này Hắc Bào ma tu cùng Đan Tuyết ma nữ đã đi đến bên cạnh Biên Hải Đao Khách, chủ yếu là khó mà gặp được người quen ở đây.
Hai người ở tầng hai rõ ràng là có mục đích, điều này khiến cho hai người bọn họ rất sợ.
Chỉ cần có mục đích, chỉ cần có bảo vật, tranh đấu là tất yếu, mà chỉ cần tranh đoạt nhất định sẽ có người chết.