Chương 1556: Vô Đề
Biên Hải Đao Khách cũng có chút lo lắng, vì sao chỉ có những kẻ yếu ớt như bọn họ đến đây?
Thôi được, chủ yếu là do hắn hi vọng có thể nhìn thấy Phá Hiểu ở nơi này.
Đáng tiếc.
- Các người có biết ở đây có gì không?
Hắc Bào ma tu vừa lại gần liền hỏi ngay.
Biên Hải Đao Khách có ở trong cái nhóm kia, không chừng sẽ biết một vài thứ nào đó.
Đương nhiên, hắn cũng không biết việc ngay cả Phá Hiểu cũng không biết nơi này có thứ gì.
- Không rõ lắm, nhưng nghĩ xem nên rời khỏi chỗ này như thế nào đi, chỗ này không an toàn chút nào.
Biên Hải Đao Khách nói.
Hắc Bào ma tu cũng nghĩ như vậy, nhưng căn bản là hắn không biết phải rời đi như thế nào.
Ngay cả vì sao tới được nơi này hắn cũng không biết.
Mà lúc này, Long Trảm cùng Quỷ Kiến Sầu đã đến vị trí cách Tiên Linh kiếm không xa.
Long Trảm nói:
- Quỷ đạo hữu, cùng nhau qua nhìn thử, Long tộc sẽ không nuốt lời, nhưng thứ mà Long Tộc cần tôi sẽ giữ lấy.
Quỷ Kiến Sầu nghĩ nghĩ, liền gật đầu:
- Nên vậy.
Sau đó hai người tiến về phía thủy tinh.
Chỉ là Quỷ Kiến Sầu vừa mới cất bước, đuôi rồng của Long Trảm đột nhiên quật lại đây.
Thần Long đột ngột vẫy đuôi, khoảng cách lại gần như vậy, dĩ nhiên không thể trốn vào đâu được.
Nhưng Qủy Kiến sầu cũng không quay đầu lại, hắn tăng tốc lao về phía thủy tinh, tốc độ lên đến cực hạn.
Oanh!!!
Long Trảm trực tiếp công kích tới Quỷ Kiến Sầu, mà phía sau Quỷ Kiến Sầu xuất hiện vô số trận pháp và pháp bảo hộ thân.
Nhưng tất cả đều bị cú quật đuôi này đánh nát.
Tiếp theo cái đuôi vung tới, trực tiếp công kích Qủy Kiến Sầu.
Quỷ Kiến Sầu bị ném bay ra ngoài.
Nhưng điều này giúp hắn càng thêm tiến gần tới thủy tinh.
Đúng vậy, Quỷ Kiến Sầu có mục tiêu rất rõ ràng, để có thể bắt được thứ kia, hắn không ngại mạo hiểm một lần.
Hắn muốn bản thể tự mình đến mang thứ đó đi.
Đến lúc đó, cho dù là thánh thú Long Tộc, hắn cũng không cần cho thể diện.
Cứ xem như dốc toàn bộ sức mạnh thì sao chứ?
Hắn sẽ sợ?
Nếu thua cứ chạy trốn là được.
Chẳng lẽ Thánh Long thuỷ tổ sẽ ra ngoài?
Không có khả năng, Thánh Long thuỷ tổ không thể ra ngoài tùy ý, người khác không biết điều này nhưng hắn biết.
Cho nên dám động thủ với hắn?
Chỉ e Long Trảm sẽ hối hận.
- Ông dám?
Nhìn thấy Quỷ Kiến Sầu vậy mà lại bay thẳng về phía truyền thừa, Long Trảm nổi giận.
Hắn đã đánh giá thấp Qủy Kiến Sầu, không ngờ người này lại chuẩn bị cho bản thân nhiều trận pháp như vậy.
Xem ra khả năng thật sự của Qủy Kiến Sầu cao hơn nhiều so với những gì hắn biểu hiện ra bên ngoài.
Lúc này, Long Trảm càng thêm tăng tốc, hắn cũng lao về phía truyền thừa thủy tinh.
Chẳng qua chỉ trong phút chốc hắn đã vượt mặt Qủy Kiến Sầu, bắt được truyền thừa thủy tinh trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc
Sau khi bắt được truyền thừa, hắn trực tiếp công kích Quỷ Kiến Sầu, không thể lưu người này lại, tránh cho đêm dài lắm mộng.
Thế nhưng Qủy Kiến Sầu lại cầm lấy Tiên Linh kiếm, sau đó vung kiếm chém về phía Long Trảm.
Oanh!!!
Quỷ Kiến Sầu bị buộc lui về phía sau, mà Long Trảm cũng chẳng khá hơn chút nào.
Đột nhiên bị một kiếm chém lui.
Công kích của Tiên Linh kiếm mạnh vượt mức bình thường.
Trực tiếp giúp Quỷ Kiến Sầu vượt cấp.
- Ha ha ha, không ngờ được đúng không?
Quỷ Kiến Sầu cười ha ha:
- Mục tiêu ngay từ ban đầu của tôi chính là Tiên Linh kiếm, chẳng lẽ ông không biết Tiên Linh kiếm mạnh tới cỡ nào sao?
Bây giờ ông còn nghĩ mình sẽ giữ được truyền thừa trong tay sao?
Đôi mắt Long Trảm có chút âm trầm:
- Ông chắc chắn mình muốn đọat thịt trong miệng hổ?
Quỷ Kiến Sầu cười lạnh:
- Sai, tôi muốn đọat thịt trong miệng rồng!
- Thánh thú Long tộc là thần chiến, rút lui do bị thương nặng trong chiến loạn quá lâu, không còn ai biết được kính sợ là gì đúng không?
Trên mặt Long Trảm là sương mờ bao phủ.
Quỷ Kiến Sầu cười lạnh:
- Ối chào, cậy già lên mặt sao? Người trước kẻ sau đều như nhau, toàn một lũ dối trá cả.
Cái gì mà thần chiến cái gì mà chiến loạn? Ai biết thật hay giả?
Dối trá thì cứ dối trá đi, lấy cớ nhiều như vậy để làm gì?
Cũng đã ra tay cả rồi, ông không cảm thấy mình đang tự lập đền thờ cho bản thân sao?
Thánh thú Long tộc hóa ra cũng chỉ như vậy.
Long Trảm khinh miệt cười nói:
- Phải không? Hy vọng quỷ tu các người có thể nhận nổi lửa giận của thánh thú Long tộc!
Quỷ Kiến Sầu cười nói:
- Đừng nói chi các người đã rút lui không xuất đầu lộ diện, ngay cả khi hưng thịnh như mặt trời ban trưa cũng đừng mong tôi bó tay chịu trói!
Muốn dùng uy danh áp chế tôi?
Long Trảm, phải chăng ông đã quá ngây thơ rồi?