Chương 1560: Vô Đề
- Là cậu ép tôi!
Giờ khắc này Huyết Sát bộc phát toàn bộ lực lượng, hắn muốn một chiêu giết chết Giang Tả.
Mặc kệ phải trả giá lớn đến cỡ nào, hắn cũng phải giết được đối phương.
Uy thế của Đại Đạo giả vô cùng đáng sợ.
Giang Tả tự nhận một kẻ đang ở Tứ giai còn chưa đạt được Ngũ giai như hắn không thể chịu nổi một chiêu của đối phương.
Nhưng ở dưới Thiên kiếp, hắn cần chắn sao?
Không cần thiết.
Quả nhiên ngay vào lúc Huyết Sát sắp công kích tới Giang Tả, Thiên kiếp buông xuống.
Tuy không phải là Thiên Phạt, nhưng cũng là Thiên kiếp cường đại, trong đó cũng có một phần sức mạnh của Thiên Phạt.
Giờ khắc này Thiên kiếp dừng ở trên người Huyết Sát, công kích mạnh mẽ áp chế khiến hắn khó lòng nhúc nhích nổi.
Mà Giang Tả đã ở trước mắt.
- A a a a!
Huyết Sát chống cự lại Thiên kiếp, hắn bộc phát ra lực lượng cường đại, trong lúc nhất thời tìm về được quyền khống chế thân thể.
- Rất nhiều năm về trước, tôi trọng thương hấp hối, lại còn bị tính kế phong ấn. Sau vô số năm khổ luyện, tôi lấy lại tự do, một bước lên trời. Nếu hôm nay cậu muốn giết tôi, vậy tôi phải giết cậu trước.
Huyết Sát rống giận:
- Thời kì viễn cổ, kẻ sống sót chính là tôi. Thiên Phạt lần này, người sống sót vẫn là tôi!
Ngay lúc này, sức mạnh của Huyết Sát đã bùng nổ tới cực hạn, chỉ cần để hắn đụng được vào người này, nhất định hắn có thể khiến đối phương tan thành mây khói.
Hắn có thể làm được.
Chỉ trong nháy mắt, Huyết Sát hoàn toàn nắm giữ thân thể, sau đó hắn đánh thẳng một quyền lên trên người Giang Tả.
Oanh!!!
Lực lượng khổng lồ bùng nổ, khí tức cường đại trực tiếp bức lui Thiên kiếp.
Đây là một quyền mạnh nhất của hắn, là một quyền cầu sinh của hắn, càng là một quyền quyết định sinh tử của hắn.
Hắn đã dùng toàn lực, hắn tự tin có thể giết chết người kia.
Sống sót chỉ có thể là hắn, Huyết Sát.
Qua một chiêu, Thiên kiếp lại tiếp tục bổ lên trên người Huyết Sát một lần nữa, hắn lại bị trấn áp và không thể di chuyển.
Lúc này hắn nhìn chằm chằm vào vị trí của Giang Tả, vừa rồi một trận sấm sét giáng xuống, hắn không biết đối phương đã chết hay chưa.
Rất nhanh, sau khi mọi dư âm tan hết, hắn thấy Giang Tả vẫn đứng ở đó như cũ, sắc mặt không hề biến hóa.
Đôi mắt Giang Tả vẫn lạnh nhạt bình tĩnh, mà ánh mắt của hắn cũng đặt trên người Huyết Sát.
- Không có khả năng! Điều này là tuyệt đối không có khả năng! Sao cậu vẫn chưa chết? Làm thế nào mà cậu vẫn chưa chết?
Huyết Sát không thể tin được.
Một chiêu của hắn đủ để giết chết đối phương, điều này là không thể nghi ngờ.
Thế nhưng đối phương không chết.
Giang Tả nhìn Huyết Sát, không nói gì thêm.
Trên thực tế, nếu không nhờ Thiên kiếp giáng xuống chặn hộ một chiêu kia cho hắn, chắc chắn hắn phải thoát khỏi chỗ này.
Hiện tại hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Đại Đạo giả.
Nếu hắn có tu vi của Lục giai, có thể phòng ngự thử xem.
Nếu là Thất giai, có thể đánh mấy trận thử xem.
Còn nếu là Bát giai, có thể treo đối phương lên đánh.
Cho dù là thực lực Đại Đạo giả cũng thế thôi.
Huyết Sát độ kiếp lâu như vậy nên vẫn có được chút khí tức của Đại Đạo giả.
Nhưng chính bởi vì thế hắn mới không cam lòng, mới muốn giết chết Giang Tả.
- Không phục! Tôi không phục! Thời kì viễn cổ các người đánh tôi trọng thương, trấn áp tôi, tính kế tôi, bây giờ vất vả lắm tôi mới hết khổ hết sở thì cậu lại muốn giết tôi, điều này không công bằng! Vì sao các người lại đối xử với tôi như vậy?
Huyết Sát tâm không cam lòng không phục, hắn sắp trở thành Đại Đạo giả rồi mà.
Hắn sắp trở thành cường giả chân chính thực lực Vấn Đỉnh rồi! Hắn không muốn chết! Hắn muốn tiếp tục sống!
Thế nhưng Thiên kiếp lại thay đổi, lại biến thành Thiên Phạt.
Giang Tả lạnh mặt nói:
- Phải chăng ông đã quên một chuyện? Xâm lấn Nhân tộc chính là ông, giết hại Nhân tộc cũng là ông, sao khi đó ông không nghĩ tới cái gọi là không công bằng và không cam lòng đi?
Giang Tả lắc đầu, người này chỉ cần cảm thấy bất lợi với bản thân liền muốn đòi hỏi công bằng.
Năm đó, lúc hắn còn yếu ớt, lúc hắn bị một đám người đuổi giết, hắn có đòi hỏi cái gọi là công bằng sao?
Hắn cũng chưa từng để ý đến chuyện đó, cho nên sau này hắn trở nên mạnh mẽ hơn liền giết sạch những kẻ đã ức hiếp mình, khi ấy hắn cũng chẳng nghĩ tới cái gọi là công bằng.
Đối với Giang Tả, hắn chỉ cảm thấy những người này quá ồn ào quá náo loạn, cho nên cần phải khiến mọi người yên tĩnh lại.
Mặc dù quá trình đó tốn rất nhiều công sức, nhưng kết quả cũng xem như mỹ mãn.
Chẳng qua có chút ít sai sót nhỏ mà thôi.