Chương 1561: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1561: Vô Đề

- Bọn họ có thể giống tôi sao? Tôi sắp trở thành Đại Đạo giả, cậu có thể hiểu được ý nghĩa của Đại Đạo giả là gì không?

Huyết Sát kêu lên.

Giang Tả không trả lời thẳng vào vấn đề, hắn vươn ngón tay ra chỉ về phía Huyết Sát:

- Ông hơi ồn rồi đấy.

Lúc này ngón tay của Giang Tả chạm vào Thiên kiếp, Thiên Phạt trong Thiên kiếp bị ngón tay hắn hấp thu, sau đó lại chui ra khỏi đầu ngón tay.

Tiếp theo, Giang Tả ấn vào giữa mày Huyết Sát.

Ngay lúc này, Thiên kiếp và Thiên Phạt hô ứng lẫn nhau, tràn ngập toàn bộ cơ thể Huyết Sát.

- Không, không, không, tôi còn chưa thể chết được, a a a a...

Oanh!!

Dưới Thiên kiếp, Huyết Sát ngậm ngùi nuốt hận.

Lúc này Giang Tả ngẩng đầu nhìn về phía Thiên kiếp, hắn biết, kế tiếp là đến phiên hắn.

Chỉ hy vọng không phải rất mạnh.

Nếu bị thương Tô Kỳ sẽ rất lo lắng.

Nhỡ đâu hai người tâm linh tương thông thì lại càng không xong, bình thường thì không sao cả, nhưng Tô Kỳ lại đang độ kiếp, cô ấy không thể gọi điện hỏi thăm, nếu phải kìm nén nhất định cô ấy sẽ lo lắng.

Cho nên ít bị thương là tốt nhất.

...

Mà phía bên Tô Kỳ, ba người đang liên thủ đối kháng Thiên kiếp.

Tuy rằng Thiên kiếp rất mạnh, nhưng ba người các cô cũng không yếu.

Có thể nói là hơi nhàn hạ nữa.

Tĩnh Nguyệt nói:

- Không biết có phải là ảo giác không, nhưng cảm giác độ kiếp rất đơn giản.

Cũng không thể trách Tĩnh Nguyệt, trước đó đã chứng kiến quá nhiều Thiên kiếp đáng sợ, nên cô vẫn luôn cho rằng Thiên kiếp phi thường cường đại.

Thiên kiếp của sư phụ cô và Thiên kiếp của Nam dự khuyết Thánh nữ là sự đáng sợ đến cực điểm.

Nếu không phải đột nhiên xuất hiện một kẻ thần bí, ặc, kẻ thần bí kia có thể là Nam dự khuyết Thánh nữ không nhỉ?

Sau đó Tĩnh Nguyệt lắc đầu, không không, người này có suy đoán khác, hơn nữa phương thức che giấu rõ ràng rất khác.

Thô sơ hơn nhiều.

Tô Kỳ cũng là nhẹ nhàng thở ra:

- Sư tỷ, chờ đến khi độ kiếp kết thúc, phải chăng chúng ta có thể rời đi?

Đúng rồi, tìm được đồ vật chưa?

Tĩnh Nguyệt nói:

- Chị chưa nói sao? Cục đá đó bị người ta cướp rồi, chị cũng không biết người đó có tìm được vật kia hay không, dù sao chị vẫn bị chôn từ lúc đó đến bây giờ.

Tô Kỳ: "..."

Sư tỷ, chị là Thánh nữ đó, chị không cần thể diện sao?

Đồ của mình bị người ta cướp, bản thân mình thì bị chôn, tiến độ tìm kiếm cũng không biết.

Sau đó Tô Kỳ khó chịu nói:

- Vậy khi nào em mới trở về được? Đã mười ngày rồi.

Mười ngày đi không trở về, mười ngày không liên hệ với Giang Tả, nhất định anh ấy sẽ suy nghĩ nhiều.

Hơn nữa nhiều ngày như vậy, lỡ đâu có cô gái nào đó tiếp cận Giang Tả thì phải làm sao bây giờ?

Lo quá đi, đặc biệt là Giang Tả suy nghĩ nhiều thì sẽ khó chịu, đến lúc đó cãi nhau thì phải làm sao?

Nếu cãi nhau mình sẽ bất an, sẽ lại càng lo âu.

Mình không muốn ra ngoài, chẳng tốt chút nào.

Nếu sớm biết không có gì nguy hiểm thì đã bảo Giang Tả cùng đi rồi.

Đông!

Tĩnh Nguyệt gõ vào trán Tô Kỳ.

- Ai nha, sư tỷ làm gì thế?

Tô Kỳ sờ sờ cái trán, oán giận nói.

- Em sao thế? Còn đang độ kiếp, em suy nghĩ vớ vẩn gì thế?

Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ nói:

- Yên tâm đi, nói không chừng tiểu Giang đang ở đâu đó quan sát em, cậu ta sẽ không tức giận đâu.

Biết đâu cậu ấy là chuyên gia bám đuôi thì sao?

Tô Kỳ nói:

- Lại nói tiếp, quả thật trước đây anh ấy từng bám đuôi em.

Vốn dĩ Tô Kỳ còn muốn nói tiếp, Lam Nguyệt đã cắt ngang:

- Thiên kiếp lại tới nữa, vẫn nên độ kiếp trước đã.

Lam Nguyệt rất bội phục hai người kia, thật sự.

Vừa cường đại vừa tùy tiện, không hề kính sợ Thiên kiếp chút nào.

Còn có thể tùy tiện nói giỡn.

Là cô già rồi, hay giới trẻ ngày nay quá khiêu thoát?

Thế nhưng dưới ánh mắt của một người Tu luyện bình thường, cô vẫn rất trẻ mà.

Nhưng nghĩ đi thì cũng nghĩ lại, tuổi tác của các cô ấy xấp xỉ đám người Xích Huyết Đồng Tử kia, nhiều lắm là kém hai hoặc ba tuổi mà thôi.

Nghĩ đến đây, Lam Nguyệt liền có chút hoảng sợ.

Kém ba tuổi thì không tính là bao nhiêu, nhưng người khác Nhị giai còn các cô ấy Tứ giai?

Điều này có quá khoa trương không?

Thật sự có thể đột phá nhanh như vậy sao?

Cho dù có thể đi chăng nữa thì cũng sẽ ẩn chứa nhiều nguy hiểm phải không?

Tuy nhiên, xem bộ dạng này của các cô ấy thì có chỗ nào là ẩn chứa nhiều nguy hiểm chứ? Người nào người nấy đều vượt cấp ào ào.

Cuối cùng, sau khi chống đỡ xong một đợt Thiên kiếp mới, Lam Nguyệt hỏi:

- Tôi có một vấn đề nhỏ, năm nay các cô bao nhiêu tuổi rồi?

Lam Nguyệt vẫn muốn xác nhận tuổi của các cô ấy một chút.

Sau khi nghe thấy câu hỏi này, Tô Kỳ trả lời thẳng:

- Là 22 đó, năm nay vừa mới nghiệp, tốt nghiệp xong liền kết hôn, là một người vợ bình thường.

Lam Nguyệt cùng m Ly biết Tô Kỳ kết hôn đã lâu, nên cũng không thắc mắc gì.

Chẳng qua khi Lam Nguyệt nghe xong, cô vẫn có chút không nói nên lời: "..."

Cô rất muốn biết, là cô không có hiểu biết về người bình thường, hay là Cửu Tịch có sự lệch lạc với những khái niệm bình thường?

Thế nhưng người nào lại cưới nổi cái loại yêu nghiệt như Cửu Tịch này chứ?