Chương 1562: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1562: Vô Đề

Lúc này Tĩnh Nguyệt nói:

- Thật ra tôi không nhỏ tuổi như cô ấy.

Lam Nguyệt có hơi kinh ngạc, chẳng lẽ tuổi của Thánh nữ cũng không nhỏ?

Là xấp xỉ tuổi cô?

Như vậy mới đúng chứ.

Chỉ là rất nhanh sau đó cô liền biết mình sai rồi, vì Tĩnh Nguyệt đã nói tiếp:

- Tôi lớn hơn tiểu oán phụ một tuổi.

Lam Nguyệt: "..."

Thánh nữ kia đang khoe khoang sao?

Chẳng qua Lam Nguyệt không phủ nhận, hai người này thật sự là yêu nghiệt trong giới Tu luyện.

Phải biết rằng, 22 tuổi năm ấy, cô cũng mới vừa được Nhị giai.

Không gian thứ hai trong Tiên Linh động phủ.

Lúc này đám Biên Hải Đao Khách đã lui về phía sau rất xa, không còn cách nào khác, hai người kia đánh nhau quá độc ác.

Quả thực là đang liều mạng.

Toàn bộ không gian đều là tiếng rồng ngâm rung trời và kiếm khí tung hoành.

Nếu thật sự bị ảnh hưởng, với thực lực của đám người Biên Hải Đao Khách nhất định sẽ chết.

Gần như là một mình Biên Hải Đao Khách bảo vệ ba người còn lại.

- Vẫn chưa tìm được đường ra?

Biên Hải Đao Khách hỏi Hắc Bào ma tu.

Hắc Bào ma tu vận dụng rất nhiều thủ đoạn, thế nhưng vẫn chưa tìm thấy biện pháp thoát ra ngoài.

Hơn nữa hắn còn phát hiện, ở trên mặt biển này thì thủ đoạn chạy trốn của hắn đều vô dụng.

Xem ra hắn cần phải gia tăng thủ đoạn chạy trốn.

Hắc Bào ma tu thở dài:

- Tìm không thấy, chỉ có thể tiếp tục lui về phía sau, thế nhưng có muốn chạy đến chỗ vị tiền bối bên kia không?

Hắc Bào ma tu chỉ về phía La Ảnh vẫn đứng im không nhúc nhích cách đó xa xa.

Nếu có thể nhận được sự che chở của vị tiền bối kia, như vậy có lẽ bọn họ tránh thoát được kiếp nạn lần này.

Biên Hải Đao Khách nói:

- Thật sự không có trở ngại sao?

Khoảng cách của bọn họ quá xa, muốn qua đó thì phải xuyên qua hơn nửa chiến trường.

Cho dù là không gian trong Mộng yểm thì cũng khó mà làm được.

Hắc Bào ma tu thở dài:

- Đại khái chỉ có ba phần thành công thôi, nếu lạc quan hơn thì được bốn phần.

Đan Tuyết ma nữ nói:

- Vậy chờ một lát rồi tính sau.

Biên Hải Đao Khách gật đầu, hắn cũng đồng ý chờ thêm một chút.

Sau đó mọi người nhìn về phía Thanh Liên.

Mỗi người đều nên biểu thị thái độ một chút, như thế sẽ rất có lợi cho sự đoàn kết.

Thanh Liên lập tức nói:

- Nên chờ, có lẽ sẽ có cơ hội chuyển biến.

Tất cả mọi người đều sửng sốt, nhưng Thanh Liên không nói cụ thể, bọn họ cũng không có biện pháp hỏi.

Cơ hội chuyển biến sao?

Thật ra Biên Hải Đao Khách cảm thấy rất có khả năng, dù sao Phá Hiểu vẫn chưa xuất hiện.

Mà Thanh Liên là người của Thánh Địa, Thánh Địa có quan hệ với Tiên Linh động phủ, như vậy rất có thể thứ đang chịu sự tranh đoạt kia cũng là thứ mà Thánh Địa muốn.

Nếu là thứ Thánh Địa muốn, hẳn Phá Hiểu cũng sẽ muốn?

Cho dù Thanh Liên không biết Phá Hiểu là ai, nhưng nhất định nhóm Thánh nữ các cô cũng đang âm thầm mưu tính?

Tóm lại, trong suy nghĩ của Biên Hải Đao Khách, có lẽ Thánh Địa chính là cơ hội chuyển biến đó.

Ngay lúc này, tay Quỷ Kiến Sầu cầm Tiên Linh kiếm, kiếm khí tận trời cao, trực tiếp bổ về phía Long Trảm.

Hắn đã trọng thương, hiện tại một kiếm này chính là một kiếm mạnh nhất của hắn, Long Trảm quá mạnh, thật sự rất mạnh

Trừ phi bản thể của hắn đến được đây, bằng không tuyệt đối không phải là đối thủ của Long Trảm.

Quỷ Kiến Sầu biết rõ điều này, vốn dĩ hắn chỉ muốn kéo dài thời gian.

Thế nhưng Long Trảm lại đang dùng mạng để chiến đấu.

Chà chà, vì để ngăn không cho bản thể của hắn đến kịp, quả thật Long Trảm sẵn sàng trả giá.

Theo quan điểm của đối phương, chỉ cần hắn chết đi, bản thể sẽ không liên lạc được, cũng không có cách nào tìm được tọa độ để đến đây

Ngây thơ.

Vì giữ chân Long trảm, Qủy Kiến Sầu đã chém ra một kiếm mạnh nhất của hắn, ít nhất phải làm đối phương trọng thương.

Chỉ để trì hoãn đối phương.

Sức mạnh của Qủy Kiến Sầu không ngừng tuôn trào, càng không ngừng vắt kiệt mọi tiềm lực, thậm chí không tiếc lấy mệnh nuôi kiếm.

Kiếm khí đáng sợ làm Long Trả kinh hãi không thôi, nhưng hắn biết, đây đã là một kiếm cuối cùng của đối phương, chỉ cần chặn lại được, như vậy Qủy Kiến Sầu sẽ bị đá khỏi đấu trường tranh đoạt.

Trong nháy mắt, Long Trảm hóa khổng lồ, vảy rồng lòe lòe ánh hào quoang.

Hào quang chiếu rọi đất trời, ngay lúc này đất trời như bị phân thành hai.

Một bên là rồng, một bên là Kiếm.

Oanh!!!