Chương 1570: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1570: Vô Đề

Xong Giang Tả lại lên tiếng:

- Những người khác chớ vội đưa đi.

Chỉ cần Tô Kỳ còn ở bên trong, dĩ nhiên là không thành vấn đề.

Hắn nhất định phải đi ra ngoài trước.

Tiên Linh kiếm nói:

- Được.

Giang Tả phát hiện, lần này làm người thừa kế, dường như có quyền hạn thật lớn, bởi vì truyền thừa thủy tinh sao?

Quả nhiên, Vũ Vương lợi hại hơn so với Tiên Linh phủ chủ.

Hoặc có lẽ là Tiên Linh động phủ truyền thừa kém Vũ Vương truyền thừa.

Ít nhất, cũng không biết vì sao Tiên Linh phủ chủ để ý truyền thừa Vũ Vương.

Về phần đời trước, hẳn không có ai bắt được truyền thừa thủy tinh?

Có lẽ đây chính là nguyên nhân quyền hạn cao, bởi vì chỉ có thể ở dưới tình huống đặc thù nhất định xuất hiện.

Cũng tỷ như đời trước, hắn ở chỗ này lâu như vậy mà không thấy có Thánh nữ tiến vào.

Hết thảy kế hoạch phát triển không giống nhau.

Tầng thứ chín.

Bóng người Tô Kỳ đột nhiên xuất hiện ở trên đảo nhỏ.

Lúc này trên người Tô Kỳ có một vài vết thương nhỏ.

Mặc dù bị thương, nhưng Tô Kỳ lại rất là cao hứng.

- Rốt cuộc hoàn thành Độ Kiếp, cũng có thể trở về rồi?

Nhưng mà nghĩ tới đây, cô mới phát hiện, không biết đám Tĩnh Nguyệt sư tỷ đã tìm được Vạn Diệp Tiên Linh chưa.

Bất kể như thế nào cô cũng phải đi ra, nhưng cô phải đi ra ngoài thế nào?

Không ai nói qua cái vấn đề này.

- Không phải chứ? Vậy phải đi ra ngoài thế nào đây?

Tô Kỳ nhìn chung quanh một chút, hoàn toàn không biết rõ làm sao cả.

Cũng không liên lạc được người cần liên lạc, bây giờ còn có thể làm sao?

Nghỉ ngơi một chút, đi xem khắp nơi một chút coi thế nào.

Nơi này còn có một kiến trúc nhà ở, có thể vào xem, có lẽ có thu hoạch gì đó.

Mà Tĩnh Nguyệt ở Tầng thứ năm lúc này cũng đang ở trong hố.

Có điều cô lúc này lại một mực áp chế tu vi, mới vừa rồi tiến cấp, phát hiện tu vi vẫn còn trạng thái đột phá.

Không chỉ như thế, viên linh dược kia cũng đang điên cuồng được cô hấp thu.

Cô có thể sẽ tiếp tục thăng cấp.

Mà Hồng Thự với Đoạn Kiều lại không ngừng chạy trở về, Đoạn Kiều phát hiện, Đại Ma Đầu muốn triệu hoán nó, cho nên phải nhanh trở về một chút.

Chờ lúc cưỡng chế triệu hoán sẽ không tốt.

- Tiểu Hồng, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, ngươi ăn nhiều như vậy, cũng không thấy tốc độ ngươi tăng nhanh bao nhiêu.

Đoạn Kiều nói.

Hồng Thự ăn nhiều đồ tốt như vậy, đáng tiếc, dường như không có tác dụng gì.

Thần uy Thánh Thú một chút cũng không có thể thể hiện ra ngoài.

Vẫn như một con vịt.

Có lẽ, Hồng Thự thật là con vịt, chỉ là vừa may ăn một khối huyết nhục Thánh Thú mới như vậy.

Hồng Thự ủy khuất kêu ét một tiếng, nó khó khăn biết bao, vừa rồi ăn nhiều như vậy, giờ lại phải không ngừng chạy.

Chạy nhanh đi đâu đây, ừm, dù chưa ăn cũng không thể chạy nhanh như thế a.

Có điều, Thánh Thú là cái gì, Hồng Thự nghe không hiểu, nó chỉ muốn ăn quả lê.

Tô Kỳ chẳng qua chỉ ổn định tu vi bản thân, cho nên tốn thời gian vô cùng ngắn.

Chờ cô ổn định xong liền đứng dậy đi hướng kiến trúc ở giữa.

Thời điểm mới vừa đi vào, cô liền thấy một tấm bia đá, trên tấm bia đá viết rất nhiều thứ.

Rậm rạp chằng chịt, nhưng mà đều là văn tự cổ đại, cho nên cô xem cho có mà hầu như không hiểu.

Có điều đây chỉ là bia đá phổ thông, trên lý thuyết không có gì quan trọng, Tô Kỳ cũng không có tốn thời gian đi phiên dịch.

Dài như vậy, phiên dịch cần bao nhiêu ngày?

Cô bây giờ muốn nhất chính là nhanh chóng đi ra ngoài.

Chỉ là thời điểm vừa vượt qua bia đá, ấn ký trên tay cô lại một lần nữa lay động.

Phía sau thạch bi đột nhiên bắt đầu xuất hiện một ít văn tự cổ đại.

Không, là rất nhiều mới đúng, nhưng nhìn vào thì không hoàn toàn thấy rõ.

Ta... Tiên Linh động phủ... Cờ... Vũ Vương.

Tô Kỳ vô cùng bất đắc dĩ, xem không được toàn bộ, mỗi lần đều như vậy.

Không học thức thật là đáng sợ.

Bất đắc dĩ, Tô Kỳ chỉ có thể tiếp tục ngồi xuống phiên dịch, có điều nơi này rất nguy hiểm, vì bảo vệ an toàn, cô ra lệnh hung thú trông chừng bốn phía.

Cô không thể xảy ra chuyện gì.

Thời điểm trở về phải bảo đảm mình bình an vô sự.

Nhất là mặt ngoài, mặc dù Độ Kiếp chịu nhiều thương thế chút nhưng có thể khôi phục rất nhanh.

Vấn đề không lớn, nhưng nhiều hơn nữa lại không thể.

Da thịt phải sáng, gương mặt phải dễ nhìn.

Nếu như bị chê thì không được, mặc dù không thể đảm bảo được điều này nhưng phòng còn hơn trị.

Có điều nhiều ngày như vậy không gặp mặt, cô vẫn rất lo lắng.

Tô Kỳ lắc đầu một cái, không để cho mình tiếp tục nghĩ bậy.

Bây giờ vẫn nên nhìn một chút nơi này viết cái gì.

Hy vọng có cái gì dùng được.

Xong lại bắt đầu lâm vào trạng thái phiên dịch.

...

-----------