Chương 1571: Vô Đề
Bách Linh Cốc.
Biên Hải Đao Khách với Thanh Liên là người đi ra trước nhất.
Nhìn ra đây là cửa vào Tiên Linh động phủ.
Biên Hải Đao Khách mặc dù im lặng, nhưng vẫn rất mừng rỡ.
Nói như thế nào đây, nếu như địa phương lúc trước, hắn không cần phải nhờ mấy vị thủ lĩnh kia giúp đỡ.
Mặc dù bọn họ nhìn như rất hữu hảo, nhưng đến cùng như thế nào thì lại rất khó nói.
Bây giờ trở lại Bách Linh Cốc, vậy liền không giống.
Người ở đây vẫn đáng giá tín nhiệm, nhưng điều tiếc nhất chính là cần phải bỏ tiền.
Nhưng, Thánh địa hẳn không thiếu tiền.
Đại khái như vậy.
Cho nên vừa ra tới hắn đã lập tức nhờ giúp đỡ trông chừng người ở đây.
Sau một hồi, người Bách Linh Cốc nói cho Biên Hải Đao Khách biết:
- Đã không có nguy hiểm gì, năng lực hồi phục cơ thể của cô gái này rất mạnh, cho cô ấy đủ thời gian, có thể khôi phục trạng thái toàn thịnh. Đúng rồi, ở bên trong xảy ra chuyện gì?
Vị tiên tử này cũng là tiền bối Bách Linh Cốc.
Đối với cô ta, Biên Hải Đao Khách lại không quá giấu giếm.
Nhưng mà không thể nào nhấc lên chuyện chí cao truyền thừa với Phá Hiểu.
Tiền bối Bách Linh Cốc gật đầu:
- Như vậy sao, tóm lại trước hết để cô ta ở chỗ này dưỡng thương đi, chờ đám Thánh nữ đi ra lại nói.
Từ miệng Biên Hải Đao Khách, Tiên Tử Bách Linh Cốc biết một chuyện, người của các cô, không có bất kỳ tin tức gì.
Hy vọng tất cả đều không sao.
Đối với Bách Linh Cốc an bài, Biên Hải Đao Khách ngược lại không nói cái gì.
Hơn nữa Thanh Liên đã không có việc gì, hắn cũng không có ý định lưu lại đây.
Rời đi trước đi.
Mặc dù hắn cũng bị thương, nhưng vấn đề không lớn:
- Vậy đa tạ tiền bối, vãn bối còn có chuyện quan trọng, cần rời khỏi đây.
Hắn quả thật có chút chuyện, kinh lịch nhiều như vậy, dường như muốn đột phá.
Đừng nói là hắn, chỉ cần tham dự mở ra nơi an nghỉ, cơ hồ đều có khả năng đột phá.
Quá mạnh mẽ thì không thể nào áp chế được mà phải đột phá ngay, còn hơi yếu chút thì có thể áp chế ra ngoài mới đột phá.
Mà trong lúc này, Hắc Bào ma tu với Đan Tuyết Ma Nữ cũng bị đưa ra, chỉ là thời điểm hai người đi ra đều là đang trong trạng thái hôn mê.
Có điều vừa ra tới, đã được đưa đi cứu chữa, dĩ nhiên, Bách Linh Cốc sẽ thu phí.
Nếu như không trả tiền, bọn họ sẽ không đi được.
La Ảnh là người cuối cùng đi ra, sau khi ra ngoài, hắn trở về thiên cơ nhất mạch.
Việc nơi này, không khác gì đã chấm dứt.
Nhưng hắn không biết chi tiết quá cụ thể, sau khi người kia xuất hiện, hắn không muốn biết nữa.
Hoặc có lẽ là không dám biết.
Biết càng nhiều, càng sẽ kính sợ.
Việc ấy không cách nào tránh khỏi.
Tứ Nguyệt Thiên ngồi tê đít bên cây, Nam Huyên Ma Tu dựa vào cây.
Nam Huyên Ma Tu hiếu kỳ nói:
- Cô không rời đi sao?
Tứ Nguyệt Thiên đáp lời:
- Bản đồ bị giấu mất, ai mà biết làm sao đi ra ngoài, thời điểm nhàn rỗi buồn chán hỗ trợ trông chừng cô một chút, yên tâm tôi không hạ độc.
Nam Huyên Ma Tu:
"..."
Cô cũng không biết mình nên nói cái gì, nhưng bây giờ cô quả thật rất suy yếu.
Nghe thế Nam Huyên Ma Tu đột nhiên hỏi:
- Cô thích Thiên Dương đạo nhân?
Nghe được Nam Huyên Ma Tu hỏi, Tứ Nguyệt Thiên có chút kinh ngạc, có điều cô lại suy nghĩ kỹ một chút mới lên tiếng:
- Chưa nói tới mức đó, chỉ là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, quan hệ tốt mà thôi.
Ừm, có thể quan hệ cũng không tốt, tôi nhớ được khi còn bé một mực bị khi dễ.
Nam Huyên Ma Tu ứng tiếng nói:
- Như vầy sao?
Tứ Nguyệt Thiên gật gù:
- Đại khái là như vậy, tôi cũng không hiểu, về phần nhiều hơn, thật đúng là chưa từng nghĩ tới.
Chắc là do thói quen.
Tứ Nguyệt Thiên nói rất nhự nhàng, ngược lại cũng không quá quấn quít.
Nam Huyên Ma Tu lại hỏi:
- Nếu như cô phải lập gia đình, sẽ chọn Thiên Dương đạo nhân sao?
Vấn đề này hỏi cho Tứ Nguyệt Thiên sững sốt, xong vẫn trả lời:
- Nhưng tôi cũng không khả năng gả cho ông ấy, tôi biết ông ấy nhiều năm như vậy, còn không có cảm giác ông ấy có ưu điểm gì.
Hơn nữa tôi cũng từ chưa từng nghĩ loại vấn đề này.
Nam Huyên Ma Tu nhắm nửa con mắt lên tiếng:
- Thật hâm mộ các người.
Tứ Nguyệt Thiên cảm thấy cái này có cái gì đáng để hâm mộ chứ, cô một mực thua thiệt mà.
Tiếp đó Tứ Nguyệt Thiên hiếu kỳ nói:
- Vậy còn cô? Tại sao gả cho tiểu tử Vẫn Tinh kia?
- Không có.
Nam Huyên Ma Tu có chút kích động, xong mới phát hiện mình có chút thất thố, cuối cùng lại bình tĩnh nói:
- Chúng tôi không có lập gia đình, hắn là hắn, tôi là tôi.
Tứ Nguyệt Thiên nháy mắt mấy cái, xong thử hỏi:
- Vậy nếu hắn tái giá thì sao?
Nghe nói như vậy, Nam Huyên Ma Tu liền có chút kích động, xong lại bình phục lại, lên tiếng:
- Có quan hệ gì với tôi.
Tứ Nguyệt Thiên thở dài:
- Thật không biết người trẻ tuổi các ngươi là nghĩ thế nào.
Tiếng nói vừa hạ xuống, Tứ Nguyệt Thiên Thiên lại đột nhiên cười nói:
-Tôi cảm ứng được ba tên tiểu gia hỏa kia, muốn tôi kêu bọn họ đến đây không?
Nghe nói như vậy, Nam Huyên Ma Tu ngây người, cuối cùng lắc đầu:
- Không muốn.
-----------