Chương 1576: Vô Đề
Mặc dù Ma Pháp hay Tu luyện, cuối cùng cũng trăm sông đổ về một bể, nhưng bình thường, tiền kỳ bọn họ lại không có biện pháp câu thông mới đúng?
Hai cái Giang Tả đều biết, hắn biết hai cái này có điểm cộng thông, nhưng nếu nhất định phải câu thông, cũng câu thông không ra thứ gì a.
Cho nên những người này tìm bọn hắn câu thông thì cũng sẽ chẳng câu thông ra cái gì.
Kiếm Thập Tam lên tiếng:
- Có thể do biết Thánh địa từng có một vị Nguyên tố sử đi.
Giang Tả hơi ngây người:
- Nguyên tố sử Lễ Nhạc?
Hắn đã sớm nghe một người nói qua về Nguyên tố sử, đó chính là tên Lễ Nhạc kia, hắn đại biểu Nhân Tộc tham gia thần chiến.
Cho nên Nguyên tố sử hẳn là tới từ ngoại giới.
Nói như vậy, năm đó hắn có lưu lại truyền thừa?
- Thánh địa từng ghi chép về Ma Pháp Sư mạnh nhất, Lễ Nhạc, hắn là Nguyên tố sử.
Mà Thánh địa cũng quả thực có một chỗ có Nguyên tố sử, nhưng mà nàng đã "Chết".
Hoặc có lẽ là không muốn tỉnh lại.
Mà không biết Ma Pháp giới nghe ai nói Thánh địa có Nguyên tố sử, nên tới đây muốn thỉnh giáo một chút.
Kiếm Thập Tam nói.
Nghe đến đó, Giang Tả không khỏi nói:
- Bọn họ là tới phá quán?
Kiếm Thập Tam lên tiếng:
- Không sai biệt lắm.
Giang Tả gật đầu một cái, cái này đơn giản, Thánh địa cũng không yếu, Kiếm Thập Tam càng là cao thủ.
Trực tiếp cho bọn họ một kiếm là được.
Cho nên Giang Tả cũng không để ý.
Về phần Ma Pháp sư hay Nguyên tố sử gì đó, với hắn lại không liên quan.
Hắn tách ra với Tô Kỳ lâu như vậy, hắn không muốn lại chia xa.
Cho nên hắn liền không tham dự.
Nếu không hắn còn không có tức giận, thì Tô Kỳ đã rất tức giận rồi.
Tính khí Tô Kỳ rất nóng nảy nha.
Năm đó biểu hiện rõ ràng như vậy, sao hắn lại bị ma quỷ ám ảnh mà yêu cô ấy chứ.
Lắc đầu một cái, Giang Tả liền cúp điện thoại đi mua bữa sáng.
Chờ hắn mua bữa sáng trở lại, Tô Kỳ vẫn còn đang ngủ.
Giang Tả cũng không để ý Tô Kỳ, tự mình ăn trước, rồi ngồi xem TV.
Như vậy thì không có người quấy rầy hắn xem TV, thật tốt.
Đã mấy ngày không được xem, cuối cùng cũng có cơ hội.
...
Ma Tu địa giới.
Nam Huyên Ma Tu bây giờ còn trọng thương đợi ở nhà, nhưng không có bất kỳ khó chịu gì, lần này tâm tình cô rất tốt rất tốt.
Mặc dù có chút không bỏ được, nhưng cũng đã đủ.
Nam Huyên ma tu đi tới mật thất, đem pháp thuật Lưu Ảnh quang cầu đặt trên một cái kệ.
Trên đó còn có một cái pháp thuật lưu ảnh.
Là dáng vẻ Đan Tuyết Ma Nữ khi còn bé.
Nam Huyên Ma Tu nhìn pháp thuật lưu ảnh một chút, nói:
- Tuyết Nhi khi còn bé cũng rất khả ái, đáng tiếc mới mấy tuổi đã không biết bị ai dạy hư rồi.
Đem pháp thuật lưu ảnh Mặc Ngôn để lên xong, Nam Huyên Ma Tu liền xoay người rời đi.
Nhưng mà lúc sau khi rời đi, khóe miệng không khỏi nói:
- Cám ơn, đây là một quãng thời gian tôi vui vẻ nhất qua nhiều năm như vậy.
Mà ở bên ngoài, Hắc Bào ma tu ngồi ở bên bờ đỉnh núi thở dài.
- Thua thiệt, vẫn lại là thua thiệt, không, là phá sản, thật phá sản, có chút không sống nổi.
Lần này Hắc Bào ma tu bỏ ra rất nhiều, nhưng trừ tiền sư muội hắn ra, còn lại mấy thứ khác cũng không có thu hồi.
Bên quỷ tu gây khó dễ, tạm thời cũng không liên lạc được.
Biên Hải Đao Khách không có hợp đồng giao dịch rõ ràng.
Cái này làm cho hắn không biết đi đòi nợ như thế nào.
Về phần đám người Thánh địa kia, hắn thật không dám đi.
Thánh nữ quang huy quá mạnh mẽ.
Sư muội hắn trừ dung mạo ra, còn lại hoàn toàn không thể so sánh với người ta, với người như vậy giao dịch quá dễ xảy ra chuyện.
- Cảm giác có chút không sống nổi.
Hắc Bào ma tu thở dài nói.
- Sư huynh, đến cùng huynh có nhảy hay không?
Một bên, Đan Tuyết Ma Nữ bình tĩnh nhìn Hắc Bào ma tu.
Phảng phất như đang chờ hắn nhảy xuống, xong thừa kế tài sản hắn.
Hắc Bào ma tu nhìn Đan Tuyết Ma Nữ, lên tiếng:
- Sư muội, muội biết thân là một thương nhân, quan trọng nhất là cái gì không?
Đan Tuyết Ma Nữ trả lời:
- Thành thật hay là lòng dạ đen tối?
Hắc Bào ma tu liếc mắt nhìn:
- Là dừng tổn hại.
Đan Tuyết Ma Nữ không hiểu.
Hắc Bào ma tu nói:
- Đơn giản mà nói chính là suy nghĩ cùng với sáng tạo, đầu tiên Thanh Liên đó nhìn không phải là loại người giựt nợ, thậm chí có thể nói có chút...
Hắc Bào ma tu suy nghĩ một chút, tìm một từ thích hợp:
- Ừ, là thiện lương.
- Thiện lương?
Đan Tuyết Ma Nữ suy nghĩ một chút, gật đầu.
- Có chút cảm giác này, nhưng vậy thì thế nào?
-----------