Chương 1577: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1577: Vô Đề

- Người thiện lương, nói dễ nghe một chút là đơn thuần, nói trắng ra là có chút ngốc, nếu như cô ấy biết huynh tổn thất nặng nề, muội cảm thấy cô ấy có thể bồi thường chút gì đó hay không?

Hắc Bào ma tu nói.

Đan Tuyết Ma Nữ lên tiếng.

- Nhưng cô ấy hữu tâm vô lực a, cô ấy lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, ngươi tổn thất cũng không phải là một chút Linh thạch đơn giản như vậy đâu.

Hắc Bào ma tu cười nói.

- Cái này thì quan hệ đến sáng tạo, có lúc không có cơ hội cần sáng tạo cơ hội, Thanh Liên Tiểu Tiên Tử không có tiền, nhưng không có nghĩa là Thánh nữ không có, quan hệ của họ cũng không kém.

Đan Tuyết Ma Nữ hiếu kỳ nói.

- Nhưng không phải không dám cùng cô ta giao dịch sao? Không phải là chê cô ta quá chói mắt sao?

Hắc Bào ma tu cười thần bí:

- Ta tìm người đưa tin Thanh Liên Tiên Tử cho cô ta, là đơn thuần cùng với lòng tốt. Không liên quan đến bất kỳ giao dịch nào.

Nhưng mà thuận tiện viết là: Để che chở Thanh Liên Tiên Tử, dùng đại lượng pháp bảo, may mắn tất cả mọi người sống sót.

Đương nhiên ta cũng cảm tạ tiên tử ngăn cản ở trước mặt, những thứ này đều là việc ta nên làm.

Ta còn nhắc tới Biên Hải Đao Khách, hai chúng ta là đồng thời hỗ trợ, công lao như nhau.

Lời như vậy, Nguyệt Liên Thánh nữ, hẳn hiểu ý ta là gì.

Đan Tuyết Ma Nữ lên tiếng.

- Nếu cô ta không hiểu hoặc là làm bộ không hiểu thì sao?

- Quả thực không được thì hữu hảo trao đổi, đến lúc đó có một chút tình nghĩa, cũng có chút chổ cần dùng đến.

Cho nên nói, đây chẳng qua là dừng tổn hại.

...

Tại nhà của Tĩnh Nguyệt.

Quả thật lúc này Tĩnh Nguyệt đã nhận được một bức thư.

Thư này là do Hắc Bào ma tu gửi đến.

Sau đó Tĩnh Nguyệt nhìn thư hỏi Thanh Liên:

- Có ma tu nào đó giúp em à?

Thanh Liên đã tốt lên rất nhiều, cho nên Tĩnh Nguyệt liền mang cô về đây.

Vẫn là nhà mình thoải mái hơn.

Chẳng qua cô đã gọi người đưa về, chủ yếu vẫn là vấn đề của Thanh Liên, tình trạng của Thanh Liên không thích hợp đưa về bằng Miên Vân, quá mệt nhọc.

Sau đó Tĩnh Nguyệt nhờ các vị tiền bối tìm các dược liệu thích hợp, sau đó tự mình chữa trị cho Thanh Liên, làm vậy thì sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Thanh Liên ngẫm nghĩ nói:

- Hình như thế, còn dùng rất nhiều pháp bảo trân quý nữa.

Tĩnh Nguyệt gật đầu nói:

- Ra là như vậy.

Sau đó cô ném thư qua một bên.

Thanh Liên hiếu kỳ nói:

- Thánh nữ sư tỷ, hắn nói cái gì sao?

Tĩnh Nguyệt thuận miệng nói:

- Không có gì, đại khái là tổn thất thảm trọng, muốn chúng ta bồi thường.

Thanh Liên không mở miệng, hình như bởi vì cô mà Thánh Địa phải bồi thường rất nhiều tiền.

Lúc này Tĩnh Nguyệt nói:

- Tuy rằng thoạt nhìn là em cứu hắn, nhưng dù sao hắn cũng đã giúp lại em, về tình về lý vẫn nên đưa tạ lễ.

Thánh Địa chúng ta không phải hạng người lấy oán trả ơn, nếu hắn muốn, chúng ta sẽ đưa.

Lúc này Thanh Liên lại nói:

- Còn có Biên Hải đạo hữu, hắn giúp em rất nhiều chuyện.

Tĩnh Nguyệt cười nói:

- Hắn thì tạm thời không cho.

Thanh Liên không hiểu:

- Vì cái gì?

Tĩnh Nguyệt cười thần bí:

- Ý chị là, Hắc Bào ma tu kia muốn thì chúng ta đưa ngay, còn Biên Hải Đao Khách không muốn, vậy không cần phải cho.

Chỉ cần chưa cho tạ lễ, như vậy tình cảm liền còn, tích tiểu thành đại, tương lai sẽ có chỗ hữu dụng.

Thanh Liên nói:

- Thế nhưng làm vậy có phải quá không công bằng hay không? Người thật sự giúp em chính là Biên Hải đạo hữu.

Tĩnh Nguyệt lại cười:

- Ai biết được, tóm lại cứ nhìn sau này thế nào rồi tính.

Thánh nữ sư tỷ đã nói như vậy, Thanh Liên cũng không có biện pháp nói gì thêm, rốt cuộc Thánh nữ sư tỷ ra đời lâu như thế, hẳn cái gì cũng hiểu biết hơn cô.

Nghe theo sư tỷ chắc sẽ không sai.

Hy vọng Biên Hải đạo hữu không khúc mắc trong lòng.

...

Lúc này Tô Kỳ cũng đã thức dậy, cô ngồi bên cạnh Giang Tả, rúc trong lồng ngực Giang Tả ăn bữa sáng.

Giang Tả nói:

- Em không thể ngồi ăn một cách bình thường sao?

Tô Kỳ gặm bánh bao nói:

- Cũng không ảnh hưởng anh xem TV, anh xem phần anh em ăn phần em, không đúng chỗ nào?

Giang Tả nghĩ nghĩ, không khỏi tự hỏi, không đúng sao? Hình như không có gì không đúng.

Kỳ thật có Tô Kỳ ở bên người cũng tốt, ôm liền ôm thôi

Chỉ là Giang Tả xem TV được một lát, Tô Kỳ liền đưa nửa cái bánh bao qua nói:

- Em ăn không nổi nữa, anh ăn đi.

Giang Tả cầm lấy xong, Tô Kỳ lại lấy loại bánh khác ăn.