Chương 1578: Vô Đề
Lần này Giang Tả đoạt lấy cái bánh kia, sau đó trực tiếp cắn mất một nửa, nói:
- Em ăn đi, lần này sẽ không dư nữa.
Tô Kỳ: "..."
Cô trợn mắt nhìn Giang Tả một cái, sau đó cũng không nói gì, tiếp tục ăn hết cái bánh kia.
Giang Tả cũng đã ăn xong nửa cái bánh bao còn dư của Tô Kỳ.
Hắn thật cơ trí, bữa sáng hắn đã ăn rất ít, hắn sớm biết trước tất cả mọi việc.
Trước đến giờ vẫn luôn cơ trí.
Lúc này Giang Tả vẫn đang xem hoạt hình, Tô Kỳ hiếu kỳ nói:
- Có phải anh cho rằng những nữ nhân vật đó rất hoàn mỹ?
Ánh mắt Giang Tả sáng lên như thể thấy được đề tài chung, hắn hỏi:
- Em đã nhìn ra?
Tô Kỳ nói:
- Nghĩa là vợ anh không hoàn mỹ sao?
Giang Tả nói:
- Cũng không phải, chẳng qua nhìn ở phía trước thì chưa hoàn mỹ lắm thôi.
Bàn tay đang cầm bánh ăn của Tô Kỳ lập tức ngừng lại, lúc này Giang Tả mới để ý thấy tình huống có chút không đúng, hắn nói ngay:
- Khi còn nhỏ, anh nói là khi còn nhỏ, trưởng thành liền hoàn mỹ rồi.
Tô Kỳ tiếp tục ăn bánh, nói:
- Khi còn nhỏ hay lúc nào cũng thế thôi, TV này hỏng rồi, anh đừng xem nữa.
Giang Tả:
"..."
- Vợ của anh là thiên hạ đệ nhất mỹ.
Tô Kỳ nhìn Giang Tả, gật gật đầu:
- Em cảm thấy TV này tốt lại rồi, lần sau nhớ chú ý cách dùng từ.
Giang Tả âm thầm cười ha hả, lần sau?
Không có lần sau đâu, đây đã là tập cuối cùng rồi.
Nếu không phải quá xuất sắc thì không xem đâu.
Tô Kỳ dựa vào ngực Giang Tả, sau đó bọn họ cùng nhau nhìn TV.
Tuy Tô Kỳ không hiểu, nhưng cô vẫn chăm chú xem.
Bởi vì kết cục không tốt, nên trong TV vang lên âm nhạc buồn bã.
Tô Kỳ thở dài một tiếng, sau đó nói:
- Nói anh yêu em, nói chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau đi.
Giang Tả:
- Ha ha.
Đã kết thúc rồi, hắn còn cần để ý sao?
Sau đó, sau đó hắn bị đánh.
...
Thánh thú Long tộc.
Ở sâu bên trong, một đám rồng đang vây quanh một pháp bảo bị nứt, pháp bảo này là một mảnh ngọc bích, vốn ban đầu nó rất bóng bẩy và sáng sủa.
Nhưng bây giờ, nó vỡ nứt, tối tăm.
Một con rồng nói:
- Tộc trưởng, ngã xuống.
- Là bản thể của tộc trưởng chết trước.
- Có lẽ chúng ta đã xem thường nơi đó, dù sao đó cũng là nơi người kia lưu lại.
Lúc sau bọn họ lâm vào trầm mặc.
Hồi lâu sau lại có con rồng nói:
- Hiện tại làm sao bây giờ?
- Không thể đến nơi đó nữa, nhưng có cần hội báo với Thủy Tổ không?
- Dù sao người chết cũng là tộc trưởng, hiện tại chúng ta không thể gánh vác loại chuyện này, vẫn nên hội báo cho ngài ấy biết thôi.
Còn về chuyện hạn chế chủng tộc thì cần bàn bạc kĩ lưỡng hơn.
- Quả thật là như thế, trong thánh thú tứ tộc đã có người bước ra khỏi hạn chế chủng tộc, chỉ cần có được biện pháp này, như vậy một tộc khác bước ra khỏi hạn chế cũng không phải không có khả năng.
Lúc nói đến đây, đám rồng đểu rất hưng phấn.
Một khi bọn họ thành công bước ra khỏi hạn chế chủng tộc, như vậy thực lực của bọn họ nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc trong thánh thú tứ tộc.
Lại có con rồng khác nói:
- Như vậy, thánh thú tứ tộc sẽ cùng chung biện pháp này sao?
Trong nháy mắt, bọn họ lại lâm vào trầm mặc.
Nếu có tộc trưởng ở đây, bọn họ còn có thể thương lượng loại chuyện này, nhưng hiện tại không ai dám ra quyết định.
Một khi ra quyết định, đến lúc đó xảy ra chuyện gì bọn họ đều không gánh vác nổi.
Trừ phi là tộc trưởng hoặc là Thuỷ Tổ hạ mệnh lệnh.
Như vậy tất nhiên bọn họ một lòng đối mặt.
- Vẫn nên hội báo Thủy Tổ trước đi, vị trí tộc trưởng cũng cần Thủy Tổ khâm định.
Thông thường Tộc trưởng thánh thú tứ tộc đều do Thuỷ Tổ khâm định, không có chuyện bầu chọn.
Bởi vì làm như vậy sẽ không có ai dám nói ra nói vào, có không khâm phục cũng không được.
Không bao lâu sau, bọn họ tới một ngọn núi khổng lồ, trong núi có vô số dung nham.
Dường như bên cạnh dung nham có điêu khắc một cự long vô cùng khổng lồ.
Đầu nó lơ lửng trên không gian dung nham, thân thể thì chiếm cứ hết diện tích bên cạnh dung nham.
Mà đối mặt với pho tượng này, Long tộc không dám bất kính chút nào, cả đám càng là cung kính có thừa.
Những con rồng đó lập tức cung kính nói:
- Bái kiến Thủy Tổ.
Lúc này cự long nhìn như pho tượng kia chậm rãi mở mắt.
Hắn nhìn đám rồng phía dưới, cuối cùng chậm rãi mở miệng:
- Long Trảm không có tới, các người lại tới, hắn ngã xuống?
Lập tức có con rồng trả lời:
- Đúng vậy, tộc trưởng đi Tiên Linh động phủ, vốn tưởng rằng nơi đó có truyền thừa của Tần Võ Vương, tộc trưởng muốn mượn thứ này giúp tộc ta đột phá giới hạn chủng tộc, cho nên...
Hắn không nói tiếp câu sau, kết cục đã rõ.
Lúc này Thánh Long Thuỷ Tổ nhìn đám rồng phía dưới, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói:
- Từ hôm nay trở đi, Long Nghị đảm nhiệm vị trí tộc trưởng, đi xuống đi.
- Thưa vâng.
Sau đó toàn bộ rồng đồng thời lui ra ngoài.
Hôm nay Mặc Ngôn về tới Ma tu địa giới.
Chủ yếu là sư phụ bảo cô về, nói đã đến lúc truyền thụ pháp tu luyện.
Dĩ nhiên Mặc Ngôn không có ý kiến đối với việc này, tuy cô cảm thấy việc tu luyện của bản thân không có vấn đề gì, nhưng vẫn cần được dạy dỗ thêm.
Nhỡ đâu đi phải đường vòng không phải càng mệt hơn sao?
Ma tu Mặc Ngôn cô sao có thể đi nhầm đường chứ?
Cho dù đi nhầm rồi cũng không thể để người khác biết được.
Vì giữ gìn uy nghiêm của ma tu, Mặc Ngôn phi thường nỗ lực.