Chương 1582: Vô Đề
Lúc sau Tĩnh Nguyệt liền dùng Miên Vân đưa Tô Kỳ cùng Giang Tả trở về nhà, chủ yếu là Tô Kỳ muốn mang theo đồ.
Chỉ có thể trở về một chuyến.
Lần này Giang Tả cùng Tô Kỳ đều không có ý định mang đám Hồng Thự đi, chúng nó cứ ở yên trong nhà thôi.
Có Đoạn Kiều ở nhà, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.
Sau khi chuẩn bị tốt, Tô Kỳ bảo Giang Tả đóng cửa xuất phát.
...
Thánh Địa
Trên tuyết sơn có một khu đất trống rất lớn.
Trên khu đất trống lại có một đống tuyết đọng.
Lúc này, trên mặt tuyết có một ma pháp sư thiếu nữ, cô mặc ma pháp bào, nhìn về phía trước nói:
- Thật sự chúng tôi chỉ muốn thỉnh giáo vị Nguyên tố sử kia một chút thôi.
Đây là ma pháp sư thiên tài đáng sợ nhất trong số ma pháp sư lần này, Bối Tây.
Cô là ma pháp sư Lục giai.
Đứng đối diện cô chính là Nguyệt Tịch.
Nguyệt Tịch nói:
- Cô chờ thêm một lúc đi, ma pháp sư của chúng tôi sắp đến đây, chẳng qua hắn mới đạt được Ngũ giai thôi.
Bối Tây cũng không xem nhẹ, cô nói:
- Vậy tôi sẽ áp chế bản thân ở Ngũ giai để đánh nhau với hắn, tôi chỉ muốn thỉnh giáo uy năng của Nguyên tố sử một chút.
Đối với điều này Nguyệt Tịch vẫn rất vừa lòng, chẳng qua lúc cô vừa định gật đầu thì đột nhiên nghe được sư huynh mình mở miệng:
- Không cần áp chế, cô không phải đối thủ của hắn.
- Không cần áp chế, cô không phải đối thủ của hắn.
Thời điểm Kiếm Thập Tam nói ra câu này, đừng nói là Bối Tây, ngay cả đám ma pháp sư phía sau Bối Tây cũng sửng sốt.
Đám ma pháp sư đó không yếu, thậm chí còn có mấy kẻ tương đối lão luyện, có khi còn mạnh hơn cả Nguyệt Tịch.
Đương nhiên, có cường đến mấy cũng không thể so với Kiếm Thập Tam.
Cho nên không một ai dám làm càn, toàn bộ hành trình đều là khiêm tốn giao lưu.
Chẳng qua cứ dây dưa không chịu từ bỏ.
Nhưng những lời này thì có hơi quá đáng rồi đấy, tính sỉ nhục bọn họ sao?
Ma pháp sư bọn họ cũng rất sĩ diện.
Bối Tây có hơi tức giận, sao đám người này lại có thể nói như vậy?
Cô là thật sự khiêm tốn tới đây thỉnh giáo, tuy rằng thoạt nhìn có chút ngạo mạn, nhưng đó là tự tin, cũng không có ý định hạ thấp đối phương.
Kỳ thật Nguyệt Tịch cũng sửng sốt, sư huynh cô thật sự tin tưởng tiểu Giang đến vậy?
Thôi cũng được, đây là chuyện tốt.
Đến lúc đó cô cứ xem chừng kĩ là được.
Sau đó Nguyệt Tịch nói:
- Nghe được rồi đúng không? Phải chăng không cần thỉnh giáo nữa?
Kỳ thật đám ma pháp sư này có lai lịch bất phàm, Thánh Địa cũng không muốn gây chuyện nhiều, đặc biệt bọn họ cũng xem như khá lễ phép.
Không có lí do gì để đánh đuổi cả.
Bối Tây nói:
- Có rất nhiều lúc đoán trước chỉ là đoán trước, các người cũng không biết được thực lực thật sự của tôi, đây đều là suy đoán của các người, thắng bại chỉ có khi giao thủ mới biết được.
Huống chi chúng tôi tới đây là để thỉnh giáo Nguyên tố sử, chủ yếu không phải vì thắng bại, chỉ là vì hiểu biết Nguyên tố sử, hay nói đúng hơn là muốn biết rõ thêm về chân lý ma pháp.
Còn nữa, tôi sẽ không thua.
Nói đến nói đi, cô ta vẫn rất để ý ai thắng ai thua.
Nguyệt Tịch thở dài:
- Thật sự các người không phải đối thủ của tiểu Giang, tiểu Giang tu luyện ma pháp sư ba tháng, kinh nghiệm vô cùng phong phú.
Bối Tây: "..."
Các ma pháp sư khác: "..."
Bọn họ rất muốn biết, Nguyệt Tịch là nói sai rồi, hay là bọn họ nghe lầm?
Ba tháng?
Cô đang đùa thằng ngốc hả?
Còn kinh nghiệm phong phú nữa chứ? Ba tháng, ngay cả chân học việc cũng không được đi?
Đây là biến tướng hình thức để vũ nhục bọn họ.
Nhưng lần này bọn họ không định mở miệng nói lại nữa.
Bởi vì có thể là Thánh Địa cố ý, chỉ cần biểu hiện của bọn họ không đủ lễ phép, chỉ cần biểu hiện của bọn họ có chút ác ý, nhất định đối phương sẽ chuyện bé xé ra to, sau đó đuổi bọn họ đi.
Tuy rằng đối phương sẽ không hạ tử thủ, nhưng sẽ không còn được đối diện với Nguyên tố sử nữa.
Tương truyền Nguyên tố sử có thể là con đường dễ dàng nhất để thông tới Pháp thần chi lộ, bọn họ không muốn bỏ lỡ.
Vất vả lắm mới tới được đây, vất vả lắm mới gặp được, xúc động chính là ma quỷ.
Những người này thật là ấu trĩ, thật là ngây thơ.
Về khả năng đuổi bọn họ ra ngoài, bọn họ cũng không có chút nghi ngờ gì, ngay từ đầu bọn họ đã trực tiếp thách thức Kiếm Thập Tam, vốn dĩ muốn dùng danh nghĩa luận bàn để lập uy, khiến đối phương không dám có ý tưởng khác.
Nhưng kết quả thật sự tàn khốc, vô cùng tàn khốc.
Bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng khí phách cuồn cuộn kia, đối phương còn chưa xuất kiếm mọi người đã thua.
Hắn đứng ở nơi đó chính là ngọn núi cao không cách nào vượt qua, có đôi khi còn không dám nhìn thẳng.
Đáng sợ tới cực điểm.
Sau đó, bọn họ tự giác không dám có bất luận ý tưởng dư thừa nào, cũng may những người này còn xem như là thân thiện.
Quá nguy hiểm.
Hy vọng vị Nguyên tố sử kia không làm bọn họ thất vọng, tốt nhất có thể đủ đặc biệt.
...