Chương 1583: Vô Đề
Ban đêm, đám Giang Tả tới Thánh Địa địa giới.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Cảm giác tốc độ không đủ nhanh, Miên Vân, tốt nhất là lần sau ngươi học một chút kĩ năng đua xe.
Sau đó Miên Vân ra chiều khó xử.
Cái này bắt nó học thế nào chứ? Nó chỉ là một khóm mây, nó học chậm.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Bằng không ngươi sẽ bị chúng ta đào thải, ngươi sẽ phải trở về với chủ nhân trước đây của ngươi, không thể cùng ta bay bay khắp nơi nữa.
Ngươi có muốn học không?
Sau đó Miên Vân biểu thị quyết tâm ham học.
Nó rất muốn được bay bay khắp nơi, chờ mãi ở Thánh Địa không tốt chút nào.
Mỗi ngày đều không được bay.
Thánh nữ thì tốt rồi, cũng có lúc kéo nó ra ngoài dạo chơi, rất vui.
Giang Tả ở phía trên không nói gì cả, Miên Vân này thật là ngu ngốc.
Không hề biết bản thân có thể rất lợi hại chút nào.
Chẳng qua còn cần tiến hóa thêm vài lần.
Đương nhiên, Giang Tả cũng không có hứng thú tham dự, cũng không có hứng thú dạy nó.
Các cô ấy vẫn nên tự lăn lộn loại chuyện này thôi.
Hắn cũng không phải loại người nhàn rỗi không có việc gì làm, cho dù nhàn rỗi thật, Tô Kỳ cũng sẽ kiếm việc cho hắn làm.
Thông thường chẳng được rảnh rỗi lâu bao giờ.
- Sư tỷ, bọn em sẽ ở căn phòng kia, bây giờ bọn em xuống đó trước.
Tô Kỳ nói.
Tĩnh Nguyệt gật đầu:
- Đi đi, mấy ngày này chị muốn bế quan, các em tự chơi đi. Nhớ kĩ, có chuyện gì thì cũng phải đợi chị ra ngoài đó.
Tô Kỳ gật đầu.
Chờ thêm mấy ngày dĩ nhiên là chuyện tốt, nếu không làm sao mà ở bên Giang Tả lâu hơn được?
Sau đó Giang Tả liền mang theo Tô Kỳ nhảy xuống.
Tuy rằng Tô Kỳ cũng có thể tự mình nhảy xuống, nhưng có người mang mình theo vẫn tốt hơn.
Có đôi khi cô cảm thấy ma pháp của Giang Tả dùng rất tốt.
Giang Tả dừng ở Xuyên Hà tiểu trấn.
Bây giờ trời vẫn chưa tối hẳn, trên đường vẫn có không ít người qua lại, mà đối với việc Giang Tả từ trên trời giáng xuống bọn họ cũng không hề để ý.
Vốn là một đại môn phái được Tu luyện hậu thuẫn, có người từ trên trời giáng xuống không phải rất bình thường sao?
Hơn nữa, nơi này cũng có không ít người Tu luyện.
- Chúng ta đi thẳng đến căn phòng đó nhé?
Giang Tả hỏi.
Tô Kỳ lắc đầu, sau đó nhảy nhót một chút, nói:
- Còn sớm mà, chúng ta đi dạo chút đã, trước đây chúng ta thường xuyên dạo phố mà.
Đối với đề xuất của Tô Kỳ, dĩ nhiên Giang Tả không có bất luận ý kiến gì, hiện tại đi dạo phố khá tốt.
Hơn nữa ánh trăng nơi này rất sáng.
Giang Tả đột nhiên nói với Tô Kỳ:
- Em dùng ngón tay chỉ vào ánh trăng thử xem có bị cắt đứt hay không?
Tô Kỳ ấm ức:
- Vì sao lại là em? Sao anh không tự thử đi? Dùng chính vợ mình để thí nghiệm, có phải không tốt lắm hay không?
Giang Tả lắc đầu:
- Lúc trưởng thành anh đã từng thử qua một lần, nhưng lại không xảy ra chuyện gì cả, cho nên mới muốn để em thử xem.
Nghe được Giang Tả nói như vậy, Tô Kỳ mới hỏi:
- Dùng nón tay nào là thích hợp?
Giang Tả nghĩ nghĩ nói:
- Lúc trước anh dùng ngón trỏ, bây giờ em dùng ngón giữa đi, có khi sẽ có hiệu quả hơn một chút.
Tô Kỳ: "..."
Cô liếc mắt nhìn Giang Tả một cái, sau đó bảo:
- Không được, lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, anh dùng ngón trỏ, mà em thì đã gả cho anh, nên nhất định em cũng phải dùng ngón trỏ.
Giang Tả: "..."
Sau đó Tô Kỳ vươn ngón trỏ, chỉ về phía ánh trăng trên không trung.
Một cái chỉ tay như vậy thôi, đột nhiên ánh trăng sáng rực hẳn lên, trong nháy mắt ánh sáng mãnh liệt chiếu rọi toàn bộ Xuyên Hà tiểu trấn, hay nói đúng hơn là toàn bộ Thánh Địa.
Tô Kỳ ngây ra.
Cô thắp sáng giúp trăng ư?
Mới đầu Giang Tả cũng hơi sửng sốt, còn tưởng rằng Tô Kỳ đã thêm hiệu ứng đặc biệt nào đó cho ánh trăng.
Nhưng rất nhanh, hắn cảm tri được khí tức ma pháp:
- Là Quang ma pháp, có ma pháp sư đang thi triển ma pháp.
Tô Kỳ thu hồi tay nói:
- Không phải là em làm?
Giang Tả gật đầu:
- Không phải.
Tô Kỳ có chút tiếc nuối.
Giang Tả trợn trắng mắt, em tiếc nuối cái gì chứ?
Sau đó hắn nói:
- Ảnh hưởng của Quang ma pháp này rất lớn, hẳn thực lực của người thi pháp không yếu, không biết có phải là đang giao thủ với ai không nữa.
Tô Kỳ cũng không quá để ý chuyện này lắm, chỉ cần không ảnh hưởng đến nơi đây, thông thường đều sẽ có người đi xử lý.
Lúc sau Tô Kỳ lại nói:
- Đi thôi, đi dạo phố đi.
Chỉ là vừa mới đi được vài bước, đột nhiên một vị ma pháp sư vóc dáng thấp bé rớt cái phịch xuống trước mặt bọn họ.
Giang Tả: "..."
Tô Kỳ: "..."