Chương 1585: Vô Đề
Giang Tả thì không thèm để ý nói:
- Phải chăng người kia có ý đồ bất lương?
Tô Kỳ chớp chớp mắt nói:
- Mấy lời kiểu này đừng nên nói trước mặt người ta, em sợ nó sẽ ghi hận anh.
Giang Tả ừ một tiếng, sau đó liền mặc kệ.
Dù sao cũng chưa chắc gặp lại, mà hắn cũng chẳng có hứng thú muốn gặp lại.
Nói đến nói đi, vẫn là một thằng nhóc mà thôi.
Còn cái quyển sách vớ vẩn này, Giang Tả chưa có hứng thú xem.
Chẳng qua nếu đưa quyển sách cho đám Hỏa Nguyên tố tiểu đệ, ngay cả hứng thú xem bọn chúng cũng không có.
Cái gì lung tung rối loạn quy quy điều điều, hắn lại không phải là ma pháp sư.
Hắn là một người Tu luyện.
Tô Kỳ lại thấy quyển sách thú vị, thế là Tô Kỳ nắm tay Giang Tả, như vậy cô đọc sách sẽ thuận tiện hơn.
Hơn nữa cũng sẽ không đụng vào thứ gì, có đi đâu Giang Tả cũng sẽ kéo cô theo.
Giang Tả cũng chưa nói cái gì, hắn đang phân vân không biết có nên đi ngang qua cái cây phía trước hay không.
Chủ yếu là hắn đang cân nhắc, không biết đêm nay sẽ nhận được sự đối xử vô nhân đạo nào, cộng thêm vết thương lần trước vẫn chưa lành hẳn.
Nhưng nói như thế nào nhỉ, kiểu như trước khi chết cũng muốn kiếm lời một chuyến.
Ừ, vui vẻ cũng tốt mà.
Sau đó Giang Tả im lặng không lên tiếng mang theo Tô Kỳ đi về phía trước, mà phía trước cách Tô Kỳ không xa là một cái cây to đùng thô cũ.
Ừ, chỉ còn gần 10 mét, nhìn qua Tô Kỳ, cũng không thấy cô ấy có bất kì phản ứng nào.
Sau đó tiếp tục đi về phía trước.
5 mét, Tô Kỳ nghiêm túc trước sau như một.
3 mét, vẫn trầm mê trong quyển sách như cũ.
1 mét, nửa thước, Tô Kỳ đột nhiên ngừng lại.
Trái tim Giang Tả run rẩy.
Lúc này Tô Kỳ quay đầu nhìn về phía Giang Tả nói:
- Em cảm thấy quyển sách này rất hữu dụng, nếu không...
Lúc nói đến đây, Tô Kỳ đột nhiên ngừng lại.
Lúc này, cô vừa vặn nhìn thấy trước mặt mình có một cái cây, nếu không phải cô dừng lại đúng lúc, chỉ cần đi thêm một bước nửa thôi nhất định sẽ đụng phải.
- Là anh đang trách em không toàn tâm toàn ý dạo phố với anh sao?
Tô Kỳ lại nhìn Giang Tả, hỏi.
Giang Tả lắc đầu, nghiêm trang nói:
- Không phải, là vì anh đang mê mẩn ngắm nhìn dáng vẻ đọc sách của em, em không biết lúc em đọc sách đẹp đến cỡ nào đâu.
Anh cũng không biết phía trước có cây.
Tô Kỳ sửng sốt, sau đó nói:
- Thật vậy chăng?
Giang Tả gật đầu:
- Chính xác trăm phần trăm.
Bấy giờ Tô Kỳ rút tay lại, sau đó cất sách vào, chỉ là lúc cất sách cô thuận miệng nói:
- Theo em thấy, anh chạy nhanh được đến cỡ nào thì cứ chạy đi.
Giang Tả lắc đầu, sau đó vươn tay nói với Tô Kỳ:
- Em xem.
Tô Kỳ nhìn qua, chỉ thấy ánh sáng từ trong lòng bàn tay hắn vụt ra.
Ánh sáng rực rỡ, Giang Tả phóng lên cao.
Sau khi bay lên trời cao, Giang Tả mới nhẹ nhàng thở ra, quả nhiên Tô Kỳ là một người vợ hiền huệ, vậy mà lại nhắc nhở hắn chạy trốn.
Vốn dĩ hắn không muốn bay, nhưng chạy trốn khắp đầu đường cuối ngõ thật bất nhã, Tô Kỳ sẽ xấu hổ.
Cho nên chỉ có thể bay.
Nhưng mà sau khi Giang Tả bay lên trời, một thanh kiếm cũng phóng lên đuổi theo.
Giang Tả sửng sốt, thở dài:
- Sau khi đạt được Tứ giai tốc độ lại có thể nhanh như vậy? Chẳng qua có ích gì chứ?
Một kẻ hèn Tu luyện Tứ giai mà thôi, có là vợ của mình thì thế nào?
Còn không phải yếu như sên sao?
Sau đó Giang Tả liền tính toán tăng tốc bay khỏi đây.
Nhưng lúc này bóng dáng Tô Kỳ đột nhiên rơi xuống dưới.
Giang Tả sửng sốt, sau đó nhanh chóng bay qua, tuy phía dưới là mặt tuyết, nhưng hắn cũng không thể không quan tâm.
Tuy rằng tám chín phần mười là giả vờ.
Giang Tả thở dài, chính mình có khác gì đâu, cũng là đồ yếu như sên thôi.
Biết rõ là giả, cũng vẫn sẽ phấn đấu quên mình trở lại bên cạnh Tô Kỳ.
Sau đó ôm lấy cô ấy.
Giang thành, nhà của Cố Kiếm Sinh.
Gần đây Cố Kiếm Sinh đang căng da đầu gọi mấy cuộc điện thoại, kết quả không cần nói cũng biết, vô cùng khó chịu.
Mà hắn vẫn không nhận được bất kì tin tức nào mà hắn muốn.
Hắn biết mình còn nợ Phá Hiểu, cho nên chỉ có thể cố gắng nhanh chóng hoàn thành.
Tuy có thể lâu thật lâu vẫn chưa hoàn thành nổi, nhưng không có nghĩa hắn có thể không quan tâm.
Lúc này, vốn dĩ An Khê đang ăn điểm tâm, lúc cô ăn vô cùng ưu nhã, thoạt nhìn không giống như đang ăn cái gì, mà là như một môn nghệ thuật.
Nhưng đột nhiên cô sửng sốt.
Sau đó đặt điểm tâm còn chưa ăn xong qua một bên.
Kỳ thật hiện tại cô đã không còn cần ăn thứ gì, nhưng không biết vì sao thỉnh thoảng cô sẽ đói, sau đó bảo Cố Kiếm Sinh chuẩn bị thức ăn cho cô.
Uhm, yêu cầu của cô rất cao.
Cũng may Cố Kiếm Sinh cũng biết chút ít.