Chương 1586: Vô Đề
Rốt cuộc Tiểu Lê vẫn phải ăn, vì Tiểu Lê, thật sự là cái gì hắn cũng có thể học được, hơn nữa còn học rất tốt.
Vốn dĩ Cố Kiếm Sinh còn đang đăm chiêu, đột nhiên hắn nhìn thấy An Khê buông điểm tâm ăn dở xuống, liền hiếu kì hỏi:
- Khó ăn sao? Trước đó Tiểu Lê rất thích ăn.
An Khê cảm thấy, nếu nhân loại này không nói câu sau có lẽ càng tốt hơn một chút.
Sau đó An Khê nói:
- Những người đó đột nhiên liên lạc với tôi. Mặc dù tôi không trả lời, nhưng nếu bọn họ có việc thì vẫn thường tìm được tôi.
Trước đó An Khê đã thử che chắn, đáng tiếc không có tác dụng mấy.
Giữa những người đó có một tồn tại vô cùng cường đại.
Đương nhiên, bọn họ cũng sẽ không chạy tới gây khó xử cho cô.
Cô cũng không phải loại mặc người xâu xé.
Ngoại trừ cường giả chân chính của bổn tộc, cô không sợ bất kì cường giả nào khác.
Cố Kiếm Sinh nhíu mày, sau đó hỏi:
- Bọn họ tìm cô làm gì?
An Khê nói:
- Nói cho tôi biết một sự kiện, một sự kiện làm người khác vô cùng khiếp sợ.
Cố Kiếm Sinh theo bản năng hỏi:
- Chuyện gì?
Lập tức Cố Kiếm Sinh cảm thấy mình đã hơi mạo muội, sau đó bèn bổ sung:
- Tôi chỉ là thuận miệng hỏi một chút, nếu không tiện nói thì tiền bối không cần phải nói.
Thật ra An Khê cũng không quá để ý việc đó, cô trả lời Cố Kiếm Sinh:
- Bọn họ nói, tồn tại Chí cao thời kỳ viễn cổ cũng chính là Tần Võ Vương, truyền thừa của hắn đã xuất hiện, tám chín phần mười là ở Nguyệt Liên Thánh Địa.
Cố Kiếm Sinh có hơi khiếp sợ, sau đó hỏi:
- Cái gọi Chí Cao giả là cảnh giới gì?
An Khê nói:
- Đối với cậu mà nói, chính là cái cảnh giới trong truyền thuyết kia. Tuy lúc phong ấn tôi Tần Võ Vương vẫn chưa đạt tới cảnh giới này, nhưng tất cả mọi người đều biết, sau đó hắn đã bước vào Chí Cao Thiên Cảnh.
Lúc hắn thăng cấp đã trực tiếp oanh động cả Nhân tộc, khí tức đáng sợ kia, đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.
Đáng tiếc, hình như đã xảy ra vấn đề gì đó.
Chẳng qua hắn vẫn thành công.
Chúng tôi không thể biết được cụ thể chuyện này là thế nào, thậm chí ngay cả những người từng tham gia chiến trường lúc đó, rất có thể chỉ có vài người trong số họ là biết.
Nhưng sự cường đại của Tần Võ Vương đều được mọi người công nhận.
Chư thiên vạn giới, không ai có thể so sánh cùng hắn.
Cậu có biết truyền thừa của hắn quan trọng tới cỡ nào không?
Đừng nói chi Nhân tộc, ngay cả các thế giới khác cũng sẽ điên cuồng vì nó.
Cố Kiếm Sinh sửng sốt một hồi lâu, thì ra vào thời kỳ viễn cổ Nhân tộc lại có tồn tại cường đại đến bực này.
Thì ra chính là hắn mang theo Nhân tộc ngăn cơn sóng dữ.
Chà chà, cảm giác thật kì lạ, Nhân tộc bọn họ rất mạnh.
Không, là chúng ta.
Cố Kiếm Sinh hoàn hồn lại rất nhanh, sau đó hỏi:
- Cô định đến Thánh Địa đoạt truyền thừa?
An Khê nói:
- Là bọn họ nghĩ như vậy, tôi thì không muốn đi, tôi sẽ không lại tham dự chuyện này.
Cố Kiếm Sinh nói:
- Vậy có nhiều người biết được chuyện này không?
An Khê nói:
- Nếu bọn họ đã nói cho tôi, như vậy tất nhiên cũng nói cho nhiều người khác biết, bọn họ là có ý đồ, muốn cho tất cả mọi người đều nhắm vào Thánh Địa.
Có được Chí Cao truyền thừa, cho dù không đạt được Chí Cao, muốn đạt được Đại Đạo giả vẫn là rất đơn giản.
Mấy ai lại không động tâm?
Suy cho cùng, không phải ai cũng có thể đi hết con đường của mình một cách trọn vẹn.
Ngay cả cô cũng không thể, trong lòng An Khê tự bổ sung cho chính mình một câu như thế.
Không dễ dàng gì đạt được Đại Đạo giả, năm đó Nhân tộc mạnh như vậy, còn không phải chẳng được mấy người là Đại Đạo giả sao.
Chẳng qua nhờ sự xuất hiện của Nhân tộc mà mọi người đều có một nhận thức hoàn toàn mới về Đại Đạo giả.
Đại Đạo giả lại có thể cường đại đến thế này, uhm, chính là cái kiểu như Tần Võ Vương ấy.
Cố Kiếm Sinh nói:
- Những người này là muốn khiến cho giới Tu luyện hỗn loạn, sau đó nhân cơ hội lấy được truyền thừa?
An Khê nói:
- Không, mục tiêu thực sự của bọn họ vẫn là Thánh Địa, chỉ cần Thánh Địa không còn, cho dù truyền thừa có rơi vào tay người khác, bọn họ cũng sẽ không quá để ý.
Đây mới là mục tiêu thực sự.
Khi mục tiêu thưc sự vẫn còn, bọn họ sẽ không có quá nhiều mục tiêu, hơn nữa bọn họ đến từ thế giới khác, truyền thừa có rơi vào tay bọn họ cũng chẳng được gì.
Vì vậy, lợi dụng truyền thừa để tạo nên hỗn loạn trấn áp Thánh Địa mới là thích hợp nhất.
Còn những kẻ như tôi thì chẳng qua bọn họ chỉ muốn tranh thủ kiếm một tay đấm, có được hay không bọn họ cũng không thèm để ý.
Cố Kiếm Sinh gật đầu, sau đó kinh ngạc phát hiện, hôm nay An Khê tiền bối nói rất nhiều.
Nhưng nghĩ đến chuyện truyền thừa, Cố Kiếm Sinh lại nói:
- Tôi cảm thấy cần phải liên hệ với người của Thánh Địa, ít nhất để họ có một biện pháp phòng bị, sau đó lại nói cho Phá Hiểu biết, cứ nói là cô nói.