Chương 1589: Vô Đề
Có thể Tô Kỳ xem không hiểu tin nhắn này, nhưng rõ ràng mục đích của Tiêu Tiêu Mặc không phải là để cho Tô Kỳ hiểu, mà là muốn thông qua Tô Kỳ thông báo cho người của Thánh Địa biết sự việc này.
Chưa chắc Tô Kỳ đã biết chuyện về đám người ngoại lại, nhưng nhất định Kiếm Thập Tam biết, có thể Tô Kỳ không hiểu gì về Chí Cao truyền thừa, nhưng nhất định Kiếm Thập Tam hiểu rõ.
Kiếm Thập Tam còn biết truyền thừa kia đang ở chỗ của Giang Tả nữa là đằng khác.
Chẳng qua... đám người kia thật đúng là chuyện gì cũng dám làm.
Đây không phải là muốn kéo thêm kẻ địch cho Thánh Địa sao?
Như vậy, bọn họ có thể kích động bao nhiêu người?
Cho dù có người tới, cũng chẳng qua là đám lão nhược bệnh tàn?
Nếu không, thì chính là người của bọn họ xen lẫn trong đám người đó, rồi mượn cơ hội kích động những người khác, đã có người động thủ thì sẽ có người mạo hiểm.
Có phải những người này đã quá coi thường Thánh Địa?
- Ai nha? Nói gì thế?
Tô Kỳ thấy Giang Tả không nói gì một lúc lâu, không khỏi hỏi thử.
Tô Kỳ lập tức bò ra khỏi ổ chăn, sau đó nhéo mặt Giang Tả nói:
- Tiêu Mặc rất đẹp ha? Anh nhìn lâu quá ha? Ừ, tuy quả là Tiêu Mặc đẹp thật, nhưng em nghĩ em còn dễ nhìn hơn.
Giang Tả cũng không biết rốt cuộc là Tô Kỳ đang suy nghĩ cái gì, hắn đành nói:
- Là nội dung, nội dung, người thì có gì hiếm lạ đâu mà xem? Có mình em là đủ rồi.
Tô Kỳ gật đầu:
- Cũng phải, nếu anh cảm thấy không đủ, chúng ta có thể giao lưu một chút, đảm bảo anh mất hết mọi ý tưởng về phụ nữ.
Giang Tả: "..."
Náo loạn với Tô Kỳ một hồi, sau đó Giang Tả lại hỏi:
- Hẳn là tin tức này rất quan trọng, em không định nói với mấy người dì nhỏ sao?
Tô Kỳ nhìn vào di động, cô cứ nhíu mày mãi, sau đó nổi giận nói:
- Em cảm thấy gần đây Thánh Địa có quá nhiều chuyện, quả thật là khắp nơi tràn ngập ác ý với Thánh Địa mà.
Đặc biệt là lần này, cũng không biết là ai cố ý nhằm vào Thánh Địa, cho dù là giả cũng có thể mang đến phiền toái rất lớn, huống chi lần này còn có khả năng là sự thật.
Giang Tả không nói gì thêm.
Quả thật chuyện lần này là thật.
Tuy hắn không thể xem là người của Thánh Địa, nhưng tốt xấu gì hắn cũng là dự khuyết Thánh nữ.
Dĩ nhiên Giang Tả cũng không để ý đến thân phận này, thứ thật sự buộc chặt hắn với Thánh Địa chính là Tô Kỳ.
Cho nên nói Chí Cao truyền thừa ở Thánh Địa cũng không sai.
Nhưng để vừa có tiếng vừa có miếng, Giang Tả quyết định đưa truyền thừa kia cho Kiếm Thập Tam, và bọn họ muốn xử trí nó như thế nào là chuyện của bọn họ.
Dù sao hắn cũng không dùng được cái truyền thừa kia, không nhất thiết cứ phải mang nó bên người.
Với hắn mà nói, truyền thừa chẳng qua là một cục thủy tinh mà thôi.
À, có thể căn bản là những người đó không biết, thật ra truyền thừa của Tần Võ Vương chỉ đặc biệt chuẩn bị cho một người.
Những người khác có lấy được cũng không cách nào sử dụng.
Tuy Giang Tả cũng có chút hứng thú với người thừa kế này, nhưng hứng thú không lớn, dù gì cũng chỉ là một kẻ thừa kế, với lại chính hắn cũng là một người thừa kế kia mà.
- Vậy em còn không mau ngồi dậy nói cho dì nhỏ biết?
Giang Tả nhìn Tô Kỳ nói.
Lúc này Tô Kỳ mới chụp lại màn hình tin nhắn, sau đó đưa cho Giang Tả xem, nói:
- Được rồi, để em báo.
Nhìn thấy Tô Kỳ share ảnh chụp cho dì nhỏ, Giang Tả liền ngây ra.
Loại chuyện này... không phải là nên tự mình nói sao?
Sau đó Tô Kỳ ném điện thoại qua cho Giang Tả, ý định rất rõ ràng, anh mau cất nó đi.
Sau đó cô chui vào ổ chăn:
- Chúng ta cứ trốn trong ổ chăn thêm lát nữa đi.
Bây giờ trời vẫn chưa sáng, có ngủ thêm một lúc cũng rất bình thường, huống chi hôm nay bọn họ cũng không có chuyện gì.
Còn chuyện bảo Giang Tả đi áp chế cục diện, đám người dì nhỏ chưa nói, vậy cứ xem như là không biết.
Khi nào nói hẵng tính tiếp.
...