Chương 1590: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1590: Vô Đề

Sau khi Nguyệt Tịch nhận được tin nhắn của Tô Kỳ, cô sửng sốt.

Quả thật cô chưa biết tới tin tức này.

Xem ra, cho dù độ đệ của cô đã gả chồng, tin tức vẫn vô cùng nhanh nhạy.

Cô lập tức báo cho Kiếm Thập Tam biết, muốn dò hỏi tình huống một chút.

Rốt cuộc rất có khả năng là sư huynh cô có liên hệ với Nam dự khuyết Thánh nữ kia.

Ít nhất cũng phải biết chắc là đồ vật đang ở trên tay người kia chứ? Nếu không chẳng phải Thánh Địa bị mang danh hão sao?

Nhưng mà loại chuyện này quá lớn, cô cũng chưa thể tìm ra đối sách nào, hay nói cách khác, chỉ có thể thông tri cho đám người Ngân Giáp đó biết loại chuyện này.

Bởi vì Tiêu Tiêu Mặc kia có nói, phàm là những kẻ nhận được tin tức này thì tu vi đều đạt Cửu giai.

Nói thật, trong số những người đạt được Cửu giai thì Nguyệt Tịch cũng không nhận thức được mấy người.

Hay nói đúng hơn là ngoài đám người Ngân Giáp kia thì Nguyệt Tịch không biết bất kì Cửu giai nào khác, cho dù là Bát giai cũng chỉ biết một hai người.

Nếu hiện tại đột ngột nhảy ra mấy người Cửu giai, vậy quả thật có thể làm rung chuyển giới Tu luyện.

Ít nhất bên ngoài là như thế.

Trên thực tế thì chưa chắc, không nói những chỗ khác, đơn cử như Thánh Địa thôi, thoạt nhìn có vẻ yếu nhưng chưa chắc một hai tên Cửu giai đã làm gì được.

Có dùng cách gì cũng vậy thôi.

Cô có nghe Kiếm Thập Tam nói qua, đám người Ngân Giáp đó vô cùng cường đại, đặc biệt là khi ở trong Thánh Địa, mức độ cường đại không phải một Cửu giai có thể chống lại.

...

Nhận được tin tức của Nguyệt Tịch, Kiếm Thập Tam nhanh chóng tới chỗ của Nguyệt Tịch .

Nguyệt Tịch không chờ Kiếm Thập Tam dò hỏi, lập tức nói thẳng tình huống đang xảy ra, đương nhiên không phải là nói suông, côn còn đưa điện thoại cho Kiếm Thập Tam xem.

- Sư huynh nhìn cái này đi.

Kiếm Thập Tam nhìn xong nội dung liền nhíu chặt mày, hắn cũng cảm thấy chuyện này có chút phiền toái.

Nhưng cũng không phải giải quyết không được.

Bởi vì hắn rất tự tin về thực lực của mình.

- Sư huynh có biết vật Chí Cao truyền thừa kia không?

Nguyệt Tịch thu lại di động, hỏi.

Kiếm Thập Tam ngẩng đầu nhìn vào mắt Nguyệt Tịch, sư muội vẫn luôn xinh đẹp như thế, sau đó hắn đáp:

- Biết, biết.

Nguyệt Tịch có chút tò mò:

- Là thật hay giả?

Kiếm Thập Tam gật đầu, nhưng không nói gì cả.

Nguyệt Tịch rất kinh ngạc, cái loại đồ vật này có thật sao?

Vậy chẳng phải người có được nó sẽ rất nghịch thiên?

Nam dự khuyết Thánh nữ đã chiếm hết mọi thứ tốt?

Tốt xấu gì cũng nên chia cho nhóm Thánh nữ các cô một chút chứ??

Đương nhiên, nam nữ thụ thụ bất thân, nếu muốn cầm tay chỉ việc thì thôi nhé.

Ngẫm nghĩ một hồi, Nguyệt Tịch hỏi:

- Bên trong truyền thừa kia có thứ gì, sư huynh biết không?

Nguyệt Tịch chỉ là thuận miệng hỏi vấn đề này một chút thôi, dẫu sao cũng là Chí Cao truyền thừa, ai lại không hiếu kì được chứ?

Thấy Nguyệt Tịch tò mò, Kiếm Thập Tam liền nói:

- Anh, anh quá, quá sẽ, đi, đi mượn, mượn lại đây, cho, cho, sư muội, nhìn xem.

Bởi vì Kiếm Thập Tam nói lắp nên mới đầu Nguyệt Tịch cũng không để ý lắm, nhưng sau khi chờ Kiếm Thập Tam nói xong, Nguyệt Tịch sửng sốt một chút, sau đó kinh ngạc nói:

- Sư huynh có thể mượn được?

Cái thứ này quan trọng đến cỡ nào, Nguyệt Tịch vẫn biết, đừng nói chi quan hệ bình thường, cho dù là quan hệ thân thiết cũng sẽ không mượn được mới đúng chứ?

Chí Cao truyền thừa cơ mà?

Mượn một cách tùy tiện như thế, chẳng khác nào đã khinh thường Chí Cao truyền thừa.

Hay vì quan hệ quá quá tốt?

Mặc kệ là ai, chỉ cần có được thứ này, đầu tiên sẽ bế quan tìm hiểu trước, đúng không?

Cho nên, đối với việc sư huynh có thể mượn về được, Nguyệt Tịch cực kì kinh ngạc.

Nhưng chỉ là kinh ngạc chứ không phải là không tin, vì cô rất tín nhiệm sư huynh mình.

Ừ, cho dù không mượn được cũng không sao cả, khi ấy sư huynh có thể học được cách dỗ dành cô.

Nhưng ngẫm lại, Nguyệt Tịch lại cảm thấy không có khả năng.

Giữa mượn được đồ và học được cách dỗ dành mình, cô vẫn không thể tin vào vế sau.

Kiếm Thập Tam gật đầu:

- Ừ, hẳn là, không, không khó.

- Sư huynh cảm thấy Nam dự khuyết Thánh nữ kia sẽ không bế quan tìm hiểu ư?

Nguyệt Tịch hỏi.

Khi nào mới có thể chủ động nói cho em biết người kia là ai chứ? Nguyệt Tịch âm thầm nói ở trong lòng.

Đương nhiên cô sẽ không nói những lời này ra miệng, bởi vì nói sẽ thể hiện là cô muốn biết.

Nếu cô muốn biết nhất định sư huynh sẽ nói cho cô biết, nhưng cô muốn sư huynh chủ động nói kia.

Dẫu sao cũng có thể đối phương đã yêu cầu bảo mật, cô không muốn sư huynh phải khó xử.

Kiếm Thập Tam ngẫm nghĩ, Giang Tả sẽ đi tìm hiểu?

Hẳn là không cần nhỉ?

Hơn nữa bây giờ Giang Tả đang ở Thánh Địa, không có khả năng tìm hiểu, cho nên có mượn lại đây mấy ngày cũng sẽ không có vấn đề gì lớn.

Nhưng có lẽ nên gọi điện hỏi sau.

- Hắn, hắn có thể, không, không rảnh.

Cuối cùng Kiếm Thập Tam đưa ra kết luận này.

Nguyệt Tịch tò mò nhìn Kiếm Thập Tam, nhưng rất nhanh, tò mò này đã biến mất.

Biểu hiện quá rõ ràng sẽ có vẻ cô muốn biết, tuy rằng quả thật là cô rất muốn biết.

Nhưng cô có thể chờ.

Vấn đề này không còn gì hay để thảo luận thêm, lát sau Nguyệt Tịch hỏi:

- Vậy sư huynh cảm thấy là ai đã tung tin này ra? Có phải là những kẻ ngoại lai mà Ngân Giáp đã đối phó suốt bao năm qua không? Hay bọn họ là muốn nhằm vào Thánh Địa?

Câu hỏi cuối cùng đã hỏi đúng vấn đề.