Chương 1591: Vô Đề
- Ừ, khả, khả năng là, là những người đó, hắn, bọn họ, mục tiêu, một, vẫn luôn là, là Thánh Địa.
Kiếm Thập Tam giải thích.
Nguyệt Tịch khá hiểu rõ đám người này, vậy thì rất có khả năng này thật.
Còn vì sao bọn họ biết được tin tức này thì khó mà điều tra ra, dù sao lúc ấy có nhiều người ở đó như thế.
Thanh Liên có thể thông qua Biên Hải Đao Khách mà đoán ra, truyền thừa nghi là bị Nam dự khuyết Thánh nữ mang đi.
Tuy người khác không biết Nam dự khuyết Thánh nữ, nhưng đều biết chuyện truyền thừa.
Muốn bảo mật là không có khả năng.
Cho dù không có cũng có thể bịa đặt ra một tin, còn việc nó có ở Thánh Địa hay không lại không quan trọng, để cho người khác tin là nó có thì tốt rồi.
Lần ấy toàn bộ Thánh nữ đều đi, không nghĩ như thế mới là lạ.
Huống chi đó lại còn là sự thật.
Nguyệt Tịch nghĩ nghĩ, chuyện này đã rất rõ ràng, nhất định sau này sẽ có người tới bức bách Thánh Địa, ép phải giao ra Chí Cao truyền thừa, hoặc muốn được cùng chung Chí Cao truyền thừa.
À, nhất định những người đó còn có thể tìm ra được một đống lí do chính đáng nữa.
Nguyệt Tịch hỏi Kiếm Thập Tam:
- Sư huynh có biện pháp ứng đối không?
Cấp độ tham gia chuyện này quá cao, thậm chí bản thân Nguyệt Tịch cũng không đủ tư cách để tham gia.
Nói chính xác hơn, những người trên bề mặt Thánh Địa đều không có tư cách tham dự vào chuyện này.
Ngoại trừ Kiếm Thập Tam.
Kiếm Thập Tam gật đầu:
- Vấn, vấn đề không lớn.
Kiếm Thập Tam cũng không mù quáng, mục đích của những người này rất đơn giản.
Mặc kệ Thánh Địa có nguyện ý hay không, vẫn phải đối mặt chuyện sau này.
Cùng lắm thì đến lúc đó đánh một trận thôi.
Còn chuyện những người trong bóng tối đó có đang nhân cơ hội âm thầm động thủ, gây nguy hại đến Thánh Địa hay không thì Kiếm Thập Tam cũng không lo lắng.
Thánh Địa không hề đơn giản như những người đó tưởng.
Sau đó Kiếm Thập Tam giải thích:
- Thánh, Thánh Địa, những người, người đó, còn hiếu thắng, hơn, hơn sư muội nghĩ, nhiều.
Không cần, quá, quá để ý, cho, cho dù bọn họ đều, đều bại, Thánh Địa còn, còn có, có thủ đoạn khác.
Thủ đoạn khác?
Nguyệt Tịch sửng sốt, sau đó cô nghĩ tới gì đó, thủ đoạn khác ư, có thể cô biết đó là gì.
Thánh Địa đại trận, có lẽ nó chính là trung tâm của mọi thứ.
Đại trận không mất, Thánh Địa liền còn.
Sau đó Nguyệt Tịch cũng không thèm để ý nữa, dù sao sư huynh cô đã nói không có việc gì.
Cô vẫn nên an tâm ứng phó đám ma pháp sư đó thôi, những người này thật phiền.
Lúc sau Nguyệt Tịch lại hỏi:
- Tiểu Giang có thể đối phó Bối Tây kia sao? Cô ta là ma pháp sư Lục giai đó.
Kiếm Thập Tam gật đầu, cụ thể thế nào lại không nói ra.
Nói nhiều sẽ không tốt.
Huống hồ, nói càng nhiều thì lắp càng nhiều.
Chủ yếu là do hắn thấy đôi mắt của sư muội đang nhìn chằm chằm vào hắn.
...
Giữa trưa, Giang Tả cùng Tô Kỳ đi trên đường phố, bọn họ định đến cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ ăn cơm.
Rốt cuộc chỗ đó còn rất nhiều hải sản, có qua đó ăn cũng không có gì là đáng trách.
Cũng không biết ông chủ bán đậu hũ có thể làm được hay không.
Hy vọng là được.
- Sư phụ bảo chúng ta không cần xen vào loại chuyện này. Đúng rồi, sư phụ còn bảo, rất có thể hai ngày sau sẽ để anh đánh nhau với ma pháp sư, anh có đi hay không?
Trên đường đi, Tô Kỳ nhìn vào di động, sau đó hỏi Giang Tả.
Bởi vì trong tin nhắn sư phụ cô cứ cam đoan mãi là sẽ không có gì nguy hiểm, nên cô mới quay sang hỏi Giang Tả, chứ nếu là chuyện nguy hiểm, cho dù Giang Tả có muốn đi cô cũng sẽ ngăn cản.
Cô không muốn phải lo lắng hãi hùng, lỡ đâu mất chồng thì phải làm sao?
Tô Kỳ cảm thấy co rất nhiều chuyện cô đều nghe theo Giang Tả, nhưng chỉ cần là chuyện có liên quan đến an toàn của hắn, hắn có nói gì cô cũng không nghe.
Đương nhiên, những chuyện nhỏ nhắn vụt vặt khác đều phải nghe theo cô.
Vi dụ như váy ngủ của cô đẹp hay không đẹp, nhất định phải nói đẹp.
Còn có, làn da cô thế nào, dáng người có ổn không, dĩ nhiên là phải khen hết.
Nếu không cô sẽ không vui.
- Em đang suy nghĩ gì thế?
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, đột nhiên hỏi.
Tô Kỳ nói:
- Đương nhiên muốn anh an toàn, nếu anh bảo em không cần như vậy em sẽ cắn anh đó.
Được rồi, anh còn chưa nói là anh có muốn đi hay không, sư phụ bảo không có vấn đề gì.
Thì ra là vậy, Giang Tả trả lời ngay:
- Anh thì không sao cả, đi thì đi thôi, dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Tô Kỳ nhìn Giang Tả một hồi, sau đó nói:
- Nếu như để bọn họ nghe được mấy lời này, nhất định bọn họ sẽ muốn đánh chết anh.
Sau đó Tô Kỳ lại cười nói:
- Mà cũng không sao, vợ anh rất lợi hại, nhất định có thể đánh lại bọn họ.
Tô Kỳ không hề nói đùa.