Chương 1592: Vô Đề
Cô có thực lực Tứ giai, nếu triệu hoán thêm hình chiếu hung thú thì sẽ đạt được đỉnh Ngũ giai.
Nếu đối phương là giai đoạn đầu của Lục giai, cô còn dám lợi dụng hung thú đánh cho một trận nữa là.
Tuy khả năng thắng không cao.
Rốt cuộc có vẻ như hung thú không thể đánh vượt cấp, mà cảnh giới của cô cũng chưa cao lắm, cô chỉ mới đạt được 4.1, còn chưa tới 4.7 nữa.
Giang Tả cũng không nói gì thêm, quả thật Tô Kỳ rất lợi hại, tốc độ tu luyện của cô rất nhanh, hơn nữa còn có kinh nghiệm và thành thạo hầu hết pháp thuật so với những kẻ cùng cảnh giới.
Ngoại trừ cái loại bật bug như Nguyệt Tịch thì trong cùng cảnh giới không có mấy ai đánh thắng được Tô Kỳ.
Đương nhiên, chỉ tính những kẻ trong phạm vi giai đoạn đầu của Tứ giai thôi, còn giai đoạn sau của Tứ giai, Tô Kỳ muốn đánh thắng cũng không hề dễ.
Dẫu sao Tô Kỳ cũng không giống hắn.
Hắn 4.1 đã đạt được cảnh giới cực lớn, sang tới Ngũ giai thì đối thủ Thất giai tuyệt đối không thể gây bất kì áp lực nào cho hắn.
Chờ hắn đạt được Lục giai, Thất giai Nhập đạo cũng chỉ có thể nuốt hận dưới chân hắn.
Sau đó bọn họ tới cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ, lúc vừa mới tiến vào liền phát hiện ở đây đang có không ít người.
À, vậy mà lại là ba ma pháp thiếu nữ.
Có vẻ không yếu, tu vi xấp xỉ Ngũ giai, chẳng qua thoạt nhìn còn khá trẻ tuổi.
Thật ra Ngũ giai đã rất lợi hại, huống hồ cả ba đều trẻ như vậy.
Khi Giang Tả và Tô Kỳ tiến vào, những ma pháp sư đó cũng không quá để ý.
Còn Lộ Chân, dĩ nhiên là lại hô lên chào mừng quý khách.
Tiếp theo chính là Mạc Danh Bắc châm trà.
Tô Kỳ ngồi xong liền hỏi:
- Tiểu Sồ đâu? Sao không thấy cô ấy đâu?
Lúc Tô Kỳ tiến vào cũng không thấy bóng dáng Tiểu Sồ đâu cả, cho nên mới tò mò hỏi một câu.
Dẫu sao thì Tiểu Sồ vẫn thật đáng yêu, vừa nhỏ nhắn vừa ngoan ngoãn.
Nhất định sau này con trai của cô cũng ngoan ngoãn, cũng khiến người ta thương yêu như thế.
Khoan, nghĩ lại thấy cũng không hay lắm, con trai rất hay phá phách.
Tô Kỳ bắt đầu suy nghĩ liên miên.
Lúc này Lộ Chân mới trả lời:
- Tiểu Sồ bị ốm, đang ở phía sau dưỡng bệnh, ông chủ không cho cô ấy ra hỗ trợ.
Tô Kỳ sửng sốt, sau đó ngẫm lại cũng phải, tuy rằng Tiểu Sồ là Linh Hồ, nhưng cô ấy vẫn là người thường, có bị cảm cũng là chuyện bình thường.
Mà bị cảm thông thường thì dĩ nhiên ông chủ bán đậu hũ sẽ không chăm sóc quá nhiều.
Như vậy cũng không hay cho lắm.
Cho nên hẳn là bệnh rất nặng
Tô Kỳ nói:
- Vậy chờ lát nữa tôi vào xem.
Lộ Chân lập tức nói:
- Không được nha, ông chủ nói cảm mạo sẽ lây bệnh, không cho xem. Mẹ tôi từng nói với tôi là, bị cảm đã phiền toái người khác lắm rồi, không được chủ động liên lụy người khác nữa, phải biết một vừa hai phải.
Tô Kỳ sửng sốt, cuối cùng cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.
Cô suy nghĩ, lúc cô còn nhỏ cũng không hiểu chuyện được được như vậy.
Đúng rồi, lúc còn nhỏ là bị sư tỷ dạy hư.
Còn những gì Lộ Chân nói, dĩ nhiên Tô Kỳ cũng không quá để ý, lát nữa cứ vào xem Tiểu Sồ là được rồi.
Hơn nữa người thật sự làm chủ nơi này chính là ông chủ bán đậu hũ.
Người lớn nói chuyện, con nít không được xen vào.
Giang Tả nhìn Mạc Danh Bắc, Tiểu Sồ mà lại bị bệnh sao?
Giang Tả cũng biết Tiểu Sồ chỉ là Linh Hồ bình thường, nhưng Linh Hồ sẽ sợ lạnh ư?
Huống chi bên cạnh Tiểu Sồ còn có cái loại sinh vật đơn bào Lộ Chân này đi theo, với sự dạy dỗ của mẹ hắn, không đến mức không quan tâm Tiểu Sồ bị lạnh.
Không phải là...
Cuối cùng Giang Tả cũng không nghĩ nhiều nữa, theo lý thuyết hẳn sẽ không giống như kiếp trước.
Hoàn cảnh lần này rất tốt, quá trình đã thay đổi.
Như vậy dĩ nhiên kết cục cũng sẽ biến hóa theo.
Lúc Giang Tả còn đang tự hỏi thì Tô Kỳ đã chọn xong món ăn, cô chọn hải sản và thêm một ít rau xào.
Xem thử ông chủ bán đậu hũ có làm hay không.
Nghĩ nghĩ, Tô Kỳ nói với Giang Tả:
- Ông xã, em đột nhiên phát hiện, chúng ta tới đây ăn cơm cứ như đang rút thăm trúng thưởng ấy.
Anh nói xem, hôm nay chúng ta có trúng không?
Giang Tả gật đầu:
- Có thể.
Có thể từ chối. Giang Tả yên lặng bổ sung thêm một câu ở trong lòng.
Lúc Giang Tả còn đang thêm một câu như thế vì Tô Kỳ, đột nhiên Tô Kỳ nhìn chằm chằm Giang Tả, sau đó nói:
- Có phải vừa nãy ở trong lòng anh đang nghĩ, có thể trúng thưởng quyền từ chối không?
Giang Tả sửng sốt, hắn thật sự không hiểu, vì sao Tô Kỳ có thể dễ dàng đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì như vậy.
Sau đó Giang Tả cũng không phủ nhận, chỉ nói:
- Đây là em nói, không liên quan gì tới anh.
Tô Kỳ nghĩ nghĩ, hỏi:
- Của em là của anh, đúng không?
Bản năng của Giang Tả nói cho hắn biết, những lời này tuyệt đối có vấn đề, nhưng hắn lại thể trả lời là không phải.