Chương 1593: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1593: Vô Đề

Sau đó Giang Tả gật đầu:

- Đúng vậy.

Tô Kỳ lại nói:

- Vậy em có được xem như là anh không?

Giang Tả nói:

- Không được.

Không đợi Tô Kỳ mở to hai mắt nổi bão, Giang Tả lại nói:

- Em chính là của anh.

Nghe câu trả lời như thế, Tô Kỳ cũng không tiếp tục mở to hai mắt nữa, mà là nói:

- Em chính là của anh, như vậy có phải lời em nói cũng tương đương như lời anh nói? Có phải anh nên chịu trách nhiệm cho những lời này hay không?

Giang Tả: "..."

Hắn vốn biết bản thân câu hỏi đã có vấn đề, nhưng giờ hắn không biết phải trả lời như thế nào.

Sau đó Giang Tả lướt qua Tô Kỳ, nhìn ba ma pháp sư phía sau cô.

Sau đó hắn nghĩ, phải chăng hắn nên dời sang đề tài khác một chút?

Hạ quyết tâm xong, Giang Tả liếc Tô Kỳ một cái, nói:

- Hình như chúng ta nói chuyện bị người khác nghe thấy.

Nói một cách đơn giản, Giang Tả chính là muốn nói cho Tô Kỳ biết, phía sau có người, nên ít nói mấy đề tài này một chút.

Với da mặt của Tô Kỳ khi ở bên ngoài, dùng chiêu này nhất định rất tốt.

Tô Kỳ luôn đặc biệt để ý đến ánh mắt của người khác.

Đương nhiên, chủ yếu là do Tô Kỳ hay thẹn khi nói mấy chuyện này ở bên ngoài.

Chẳng qua có đôi khi cô sẽ không trốn tránh, ví dụ như lúc Giang Tả cầu hôn cô ở trước mặt mọi người, cô sẽ không vì thẹn thùng mà bỏ chạy hoặc không đáp lại.

Bởi vì điều này liên quan đến chuyện ngay sau đó Giang Tả có thể bị người ta cười nhạo, hoặc hắn sẽ cảm thấy khó chịu hay không, tóm lại Tô Kỳ không muốn khiến Giang Tả khó chịu.

Đương nhiên, chắc chắn khi đó Giang Tả không có suy xét nhiều như vậy.

Với hắn mà nói, đó chỉ là một niềm vui bất ngờ.

Ừ, bất ngờ có, vui vẻ có, mất mặt cũng có.

Ít nhất lúc hồi tưởng lại cảm thấy vô cùng mất mặt, ừm, cũng có tự hào nữa.

Mà Tô Kỳ nghe được Giang Tả nói, lập tức nghĩ đến phía sau mình còn có ba ma pháp sư, không chỉ là ma pháp sư, còn có Lộ Chân cùng Mạc Danh Bắc.

Ôi chao, mới nãy không có làm gì quá lố đấy chứ?

Nhưng mà Tô Kỳ chỉ cảnh giác, còn ma pháp sư ở phía sau thì không.

Lúc Giang Tả nói mấy lời đó thì cái vị ma pháp sư đang đưa lưng về phía hai người đột nhiên cả người cứng ngắc.

Sau đó ma pháp sư lập tức xoay người lại, vừa kích động vừa ra vẻ hối lỗi nói:

- Thật xin lỗi, thật xin lỗi, không phải tôi cố ý nghe lén. Tôi chỉ muốn biết người Tu luyện yêu đương ve vãn nhau là như thế nào, sau đó làm tư liệu sống cho truyện tranh của tôi, thật sự tôi không có ý đồ tọc mạch chuyện riêng tư của hai người, cũng không thấy hai người show ân ái ảnh hưởng gì đến chúng tôi cả.

Thật sự thực xin lỗi.

Giang Tả sửng sốt, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì mới tốt.

Tô Kỳ cúi đầu, sau đó yên lặng ngồi sát cạnh Giang Tả, mặt đỏ bừng.

Show ân ái, ve vãn yêu đương ngay trước mặt mọi người.

Loại chuyện này bị nói ra ngoài, thật xấu hổ quá.

Còn bị làm tư liệu sống nữa chứ, chao ôi.

Nhìn thấy Giang Tả sững sờ, ma pháp sư kia vừa khiên tốn vừa khẩn trương nói:

- Thật sự xin lỗi, tôi là một họa sĩ truyện tranh, tôi, không, không đúng, tôi là một ma pháp sư. Tôi nhất thời linh cảm quá độ, không, tôi là không cẩn thận bị ma quỷ ám ảnh, tôi, tôi, tôi sẽ quên chuyện này.

Bấy giờ Giang Tả nắm lấy tay Tô Kỳ, tuy hắn cũng có chút xấu hổ nhưng vẫn ổn, chủ yếu là vị ma pháp sư này, hình như cô ta có hơi làm chuyện không đàng hoàng.

Đang yên đang lành làm một ma pháp sư cao cấp, tự dưng chạy đi vẽ truyện tranh là sao?

Tuy hắn rất thích xem, nhưng cũng không thể đi dò hỏi cái gì.

Tô Kỳ còn ở một bên kìa.

Đương nhiên, cho dù không không có Tô Kỳ ở cạnh, Giang Tả cũng sẽ không mở miệng dò hỏi chuyện truyện tranh.

Khi không có Tô Kỳ ở bên, hứng thú lớn nhất của hắn chính là Tô Kỳ.

Xem TV thường chỉ để xua bớt cảm giác tịch mịch mà thôi.

Có Tô Kỳ ở bên, đó chính là hưởng thụ.

Sau một lát, mặt Tô Kỳ cũng bớt đỏ, cô bắt đầu nhìn vị ma pháp sư kia, cẩn thận đánh giá.

Đương nhiên cô cũng có chừng có mực, nhìn chằm chằm người ta quá lâu là không được lễ phép.

Huống chi đối phương còn là ma pháp sư Ngũ giai, có thể xem như tiền bối.