Chương 1594: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1594: Vô Đề

Đây là một ma pháp sư có vẻ ngoài của một thiếu nữ, nên cảm giác tuổi không lớn.

Hơn nữa còn có vẻ ngây thơ, lúc nãy còn nói lắp ba lắp bắp.

Trừ phi là đang giả vờ, nếu thật sự là vậy thì quả là khó lường.

Ừ, bộ dạng cũng khá xinh đẹp, còn dáng người thì vì cô ta đang mặc ma pháp bào nên không thấy rõ lắm.

Thấy Giang Tả và Tô Kỳ không nói gì, ma pháp sư kia mặt mày lo lắng hỏi:

- Nếu không thì tôi đền tiền nhé?

Lúc này Tô Kỳ lập tức lắc đầu nói:

- Không, không cần, là chúng tôi ảnh hưởng đến các người, chuyện này không liên quan gì đến các người cả.

Sau đó Tô Kỳ hiếu kỳ hỏi:

- Cô là họa sĩ truyện tranh? Thường xuyên vẽ lắm sao?

Loại chuyện này khiến người ta rất tò mò, bởi vậy Tô Kỳ mới hỏi, dẫu sao cũng là ma pháp sư Ngũ giai đó.

Cũng y như một người Tu luyện Ngũ giai của bọn họ chạy đi viết tiểu thuyết vậy.

Đây là rảnh rỗi sinh nông nỗi đúng không?

Ngũ giai đấy, là đại tiền bối đấy, có bao nhiêu người mất cả đời cũng không tiến lên được Ngũ giai.

Còn cái loại mất cả trăm năm hoặc hơn mới đạt được Ngũ giai như Lam Nguyệt và Tử Phong cũng đã rất hiếm thấy.

À quên, cô và sư tỷ cô thì không tính, Giang Tả lại càng không thể tính.

Rốt cuộc ma pháp của Giang Tả hình như đã đạt đến Ngũ giai.

Suy đi nghĩ lại cứ thấy Giang Tả khoa trương quá, không biết Giang Tả bật loại bug nào thế nhỉ?

Nhưng vật cực tất phản, cô vẫn luôn không yên tâm, lo sợ Giang Tả sẽ xảy ra vấn đề nào đó, nếu bây giờ mà xảy ra vấn đề gì thì cô sẽ sợ hãi lắm.

Sau đó Tô Kỳ nắm tay Giang Tả, theo bản năng nắm thật chặt, giống như đang sợ Giang Tả sẽ đột ngột biến mất vậy.

Giang Tả có hơi kinh ngạc, Tô Kỳ đang lo lắng cái gì?

Lo hắn sẽ xảy ra vấn đề?

Giang Tả ngẫm lại, cảm thấy sắp tới mình nên biểu biện bình thường một chút là tốt nhất.

Lúc này, ma pháp sư kia nói:

- Đúng vậy, tôi đã vẽ tranh hơn trăm năm, nhưng chưa từng có thành tích nào.

Lúc đầu chỉ là vẽ tranh, nhưng không ai thích, vẽ mãi vẫn không đẹp.

Nhưng cuộc đời có hạn, khi tôi cảm thấy mình đã vẽ đẹp rồi lại phát hiện ra, có thể mình sắp chết.

Vì vậy, tôi bắt đầu tu luyện ma pháp, tôi nghe nói tu luyện ma pháp có thể giúp bảo trì thanh xuân, kéo dài thọ mệnh.

Sau đó tôi tu luyện ma pháp không ngừng, tôi vừa tu luyện ma pháp vừa luyện tập vẽ tranh. Cách đây mấy mươi năm, tôi cảm thấy vẽ tranh không có tương lai vì mọi người chẳng biết thưởng thức, nên tôi chuyển sang vẽ truyện tranh.

Nhưng tôi chưa bao giờ gửi bài thành công.

Khi đó tôi cảm thấy thời gian quá cấp bách, tôi cảm thấy mình cần phải tập luyện vẽ truyện tranh thêm mấy trăm năm nữa, nên tôi lại tiếp tục tu luyện ma pháp đến tận bây giờ.

Cứ vẽ truyện tranh rồi lại bị từ chối trong vòng mấy mươi năm, trong khoảng thời gian đó tôi cứ thế mà thăng cấp.

Nghe thấy người này giới thiệu như vậy, đừng nói Tô Kỳ, ngay cả Giang Tả cũng ngơ ngác.

Người này, vì vẽ tranh, chạy đi tu luyện ma pháp?

Sau đó còn thăng cấp liên tù tì?

Thì ra ma pháp sư cũng kì lạ như vậy sao?

Hơn nữa rất có thể cô ta có thiên phú cực tốt, nếu không quá trình cũng không thể nhẹ nhàng như vậy.

Dẫu sao người này cũng giống như bọn họ, đều là kiêm chức tu luyện.

Hai vị ma pháp sư còn lại ôm trán, ra vẻ không còn mặt mũi nào để gặp người khác nữa.

Bộ mặt ma pháp sư đã bị chà đạp, mà người chà đạp còn là tiểu thiên tài nhà bọn họ.

Giang Tả cảm thấy người này thật sự rất kỳ lạ, có thể ganh đua cùng với Kiếm Thập Tam, không, có khi Kiếm Thập Tam còn không kỳ lạ bằng cô ta.

Kiếm Thập Tam là vì theo đuổi dì nhỏ mới biến cường, nhưng trước khi biến cường tốt xấu gì hắn cũng là một người Tu luyện.

Ma pháp sư này lại chỉ vì vẽ tranh, vì để có đủ thời gian cho cô ta vẽ giỏi.

Sau đó một đường tu luyện đến nước này.

Có rất nhiều người, vì đạt được cảnh giới mình mong muốn mà trả giá bằng bao nhiêu nỗ lực, người này lại vì vẽ tranh mà nhẹ nhàng đạt được Ngũ giai, không biết sẽ có bao nhiêu người hâm mộ ghen ghét đây?

Chờ ma pháp sư này nói xong, hai người phía sau cũng đứng lên.

Một vị ma pháp sư trong đó nói:

- Vô cùng xin lỗi vì đã gây thêm phiền toái cho hai người, hai người có thể gọi tôi là Mạt Lỵ, đối diện tôi chính là Toa Lỵ, còn họa sĩ truyện tranh của chúng tôi, hai người có thể gọi cô ấy là Á Hi Hi.

Toa Lỵ cùng Á Hi nhẹ nhàng hành lễ, đại khái là lễ phép thăm hỏi.

Giang Tả cùng Tô Kỳ cũng đứng lên, mở miệng là Tô Kỳ:

- Các người có thể gọi tôi là Cửu Tịch, bên cạnh chính là đạo lữ của tôi, tên là Giang Tả.