Chương 1595: Vô Đề
Giang Tả miễn cưỡng gật gật đầu.
Những người này có gì hay để làm quen đâu.
Nếu không có Tô Kỳ thì hắn đã chẳng thèm quan tâm, ừ, trên lý thuyết thì ngay từ ban đầu cả hai bên đã không có bất kì điểm chung nào rồi.
Hắn sẽ không mở miệng, đối phương muốn mào đầu hắn sẽ làm lơ.
Tô Kỳ chính là biến số của mọi thứ.
Lúc này Á Hi mở miệng nói:
- Các người có muốn xem truyện tranh tôi vẽ không? Tôi có tải chúng lên, các người có thể tìm thấy chúng trên internet.
Nghe được lời này, Mạt Lỵ cùng Toa Lỵ lập tức muốn ngăn cản, mà Tô Kỳ lại nói:
- Hay lắm, tên là gì thế?
Á Hi vô cùng vui vẻ, đây là người nhiệt tình nhất trong bao nhiêu năm qua.
Hay nói đúng hơn là người Tu luyện nhiệt tình nhất.
Cô thường xuyên bảo đồng bạn của mình xem truyện tranh, nhưng những người đó không chịu xem bao giờ.
Không sao, cô vẫn ổn.
Sau khi báo tên ra, Giang Tả liền thử tìm kiếm.
Sau đó hắn chỉ liếc nhìn hai cái rồi hỏi Á Hi Hi:
- Trắng đen?
Á Hi gật đầu:
- Đúng vậy.
- Không xem.
Giang Tả trực tiếp trả lời.
Á Hi lập tức sững sờ, cô khó hiểu hỏi:
- Vì sao?
Giang Tả chỉ nói:
- Tôi kiến nghị cô nên tô màu, lượng khán giả sẽ lớn hơn nhiều, thời buổi đang tiến bộ.
Á Hi lập tức ngây ngẩn cả người, đúng vậy, sao cô lại không nhĩ tới nhỉ? Thời đại đã tiến bộ rồi, cô cần phải học hỏi nhiều thứ.
Trước kia chỉ cần vẽ trên khung, sau đó lại vẽ trên giấy, bây giờ thì vẽ trên máy tính, còn phải học cách vẽ nữa.
Bây giờ lại phải tô màu, mà cô thì chưa biết làm.
Tiếp theo Á Hi cúi người cảm ơn Giang Tả, nói:
- Tôi quyết định, bản thân nhất định phải thăng thêm một giai, sau khi học xong mọi thứ lại bắt đầu vẽ truyện tranh.
Toa Lỵ thở dài:
- Trước khi thăng cấp cô có thể ăn chút gì đó đã hay không?
Nghe thấy Toa Lỵ nói vậy, bấy giờ Á Hi mới cười nói:
- Được chứ, nhưng quả thật đậu hủ chỗ này rất ngon.
Sau đó bọn họ không giao lưu gì thêm.
Đồ ăn của Giang Tả và Tô Kỳ cũng đã được mang lên, Giang Tả không hề nghĩ sai, quả nhiên Tô Kỳ đã trúng thưởng, trúng quyền từ chối.
Cũng may còn có rau xào và cơm.
Đám Toa Lỵ nhìn thức ăn trên bàn của Giang Tả, sau đó kêu to:
- Ông chủ, chúng tôi cũng muốn rau xào, chúng tôi có Linh thạch.
Ở ma pháp giới là không cần Linh thạch, lực lượng của chúng nó không bình đẳng.
Nhưng cũng không có nghĩa là bọn họ không có Linh thạch.
- Bổn tiệm chỉ bán đậu hủ, không phải tiệm cơm.
Á Hi hỏi:
- Vậy sao bàn của Cửu Tịch tiên tử lại có rau xào?
Ông chủ bán đậu hũ đột nhiên dừng lại, sau đó ngẩng đầu u buồn nói:
- Có đôi khi con người quá tham lam.
Nói xong ông chủ bán đậu hũ liền đi vào, cũng không thèm để ý những người khác nghĩ gì.
Giang Tả bất đắc dĩ, khi đó ông chủ bán đậu hũ cũng muốn thịt Vịnh Tê, sau đó liền trở thành một vòng luẩn quẩn.
Điều này là không thể tránh khỏi.
Huống chi Giang Tả vốn không đơn giản.
Á Hi có hơi tiếc nuối thu hồi tầm mắt, cô cũng muốn ăn ngon.
Ngửi thấy rất thơm.
Đáng tiếc, không thể quá không lễ phép.
Tô Kỳ nhìn Giang Tả, cuối cùng từ bỏ ý định mời người khác cùng ăn.
Bởi vì lúc cô vùa nhìn qua liền thấy ông Giang Tả nhà mình nhíu mày.
Thôi được, cô vốn biết Giang Tả không thích ăn cơm chung với người khác ở đây.
Giang Tả thật sự không thích.
Nhóm người Tĩnh Nguyệt tỷ thì thôi đi, những kẻ khác thò mặt qua làm gì?
Ảnh hưởng khẩu vị của hắn, đương nhiên, quan trọng nhất chính là, đây là thịt Vịnh Tê.
Ông chủ bán đậu hũ dùng chính là thịt Vịnh Tê, làm sao có thể chia sẻ thứ này với người khác chứ?
Không có khả năng.
Tốt nhất Tô Kỳ cũng không muốn ăn, một mình hắn ăn thì tốt rồi.
Qua một lúc, sau khi ăn được một nửa, đột nhiên Tô Kỳ hỏi đám Á Hi Hi:
- Ba vị tiên tử, tôi có thể hỏi mọi người một vài chuyện không?
Á Hi tò mò quay đầu nói:
- Gọi chúng tôi sao?
Các cô là ma pháp sư, đâu có quen được gọi là tiên tử đâu.
Tô Kỳ gật gật đầu.
Á Hi nói:
- Gọi tên chúng tôi là được rồi, thoạt nhìn có vẻ chúng ta trạc tuổi nhau, mặc dù có thể tu vi của chúng tôi cao hơn hai người một chút.
Sau đó Á Hi sửng sốt, bởi vì cô phát hiện bản thân không thể nhìn ra được tu vi củaGiang Tả.
Chẳng qua nghĩ đối phương là đạo lữ của Cửu Tịch, hẳn thực lực không khác mấy.
Nhưng cô cũng không thèm để ý.
Tô Kỳ nói:
- Vậy các người cứ gọi tôi là Cửu Tịch đi. À, đúng rồi, trong tu luyện ma pháp có loại ma pháp nào bảo ma pháp Nguyên tố tự mình học tập, tự mình giải phóng con đường ma pháp không?
Tô Kỳ vẫn là rất để ý chuyện trên người Giang Tả.
Mà nghe Cửu Tịch nói như thế, ba pháp sư kia mặt mày ngơ ngác.
Có ý gì?