Chương 1596: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1596: Vô Đề

Ma pháp Nguyên tố tự mình học tập, tự mình giải phóng con đường ma pháp, vậy ma pháp sư làm cái gì?

Đây là tu luyện cái gì?

Sau đó Mạt Lỵ nói:

- Cô xác định đây là tu luyện ma pháp sao?

Tô Kỳ đáp:

- Tôi chỉ là tò mò, không biết có loại phương pháp này hay không?

Mạt Lỵ lắc đầu:

- Không có khả năng, ít nhất về mặt lý thuyết là không có khả năng, điểu này quả thực phản nhân loại, không, là phản ma pháp sư.

Làm sao có thể có loại chuyện này được? Ma pháp Nguyên tố lại không phải Nguyên tố sứ đồ, làm sao có thể học được.

Tuy rằng Nguyên tố sứ đồ cũng có thể xem như là Nguyên tố, nhưng nó đã độc lập, chúng nó đều là cá nhân riêng biệt, không thể tham dự giải phóng ma pháp.

Nói cách khác, chúng nó chỉ có thể trở thành người nổ súng, không thể biến mình thành viên đạn mà bắn đi được.

Tô Kỳ ngẫm lại thấy cũng đúng, nhưng quả thật có tồn tại loại chuyện này.

Lúc sau Tô Kỳ lại hỏi:

- Vậy trong ma pháp sư các cô có xảy ra chuyện bị Nguyên tố đoạt xá không?

Mạt Lỵ: "???"

Á Hi: "???"

Toa Lỵ: "???"

Đây lại là vấn đề gì thế?

Trong lúc nhất thời các cô đều hoài nghi, phải chăng Cửu Tịch đang dùng vấn đề của Tu luyện, cố ý gây phiền toái cho các cô.

Thế nhưng nhìn vẻ mặt và bộ dáng nghiêm túc kia của Cửu Tịch, cảm thấy không phải là như thế.

Nhưng khi Mạt Lỵ vừa định trả lời là không có, Lộ Chân đang ở một bên đột ngột mở miệng:

- Có tồn tại loại chuyện này.

Tô Kỳ sửng sốt, ngay cả đám Mạt Lỵ cũng sửng sốt hồi lâu.

Giang Tả thì không hề cảm thấy ngoài ý muốn, hắn biết lý luận ma pháp của Lộ Chân rất nhiều.

Lúc này Tô Kỳ cũng lấy lại tinh thần, quả thật Lộ Chân hiểu rất nhiều về lý luận ma pháp.

Nhưng đám Mạt Lỵ thì không phục, cậu chỉ là một kẻ Tu luyện lại dám nói về ma pháp với chúng tôi ư?

Sau đó Mạt Lỵ hỏi:

- Ai nói tồn tại?

Lộ Chân thành thật trả lời:

- Mẹ tôi nói, nhưng bà ấy cũng nói điều này cần rất nhiều tình tiết cụ thể, nếu không sẽ bị Nguyên tố sử linh đoạt xá.

- Mẹ tôi nói, nhưng bà ấy cũng nói điều này cần có nhiều tình tiết đặc biệt, nếu không sẽ bị Nguyên tố sử linh đoạt xá.

Nghe Lộ Chân nói như thế, đám người Mạt Lỵ vẫn nhất định không chịu tin.

Nhưng các cô cũng không ngại lắng nghe thử, nhỡ đâu là thật thì sao?

Thế giới ma pháp bao la rộng lớn, không phải chuyện gì cũng có thể phản bác.

Tô Kỳ thì hỏi:

- Cụ thể là chuyện như thế nào?

Lộ Chân nói:

- Về mặt lý thuyết, không có chuyện Nguyên tố đoạt xá.

Nghĩ nghĩ, Lộ Chân bổ sung thêm một câu.

- Tôi hiểu rất rõ về lý luận ma pháp.

Đúng vậy, loại chuyện ma pháp Nguyên tố có thể tự học tập không nằm trong lý luận của hắn.

Rốt cuộc đó là tình huống như thế nào thì hắn hoàn toàn không biết, càng không có một ai cho được hắn đáp án cụ thể.

Hắn đi hỏi mẹ của mình, nhưng đáng tiếc bà ấy không hề bị dọa cho sống lại.

Xem ra cũng chẳng phải chuyện đặc biệt kinh khiếp gì.

Sau đó Lộ Chân lại nói:

- Trong lý luận là không tồn tại, nhưng thông qua lý luận ở bên ngoài lý luận thì vẫn có thể tồn tại loại chuyện này. Mẹ tôi gọi cái này là lý luận cấm kị.

Bà bảo đây là một loại ma pháp cấm kị, liên quan đến một phạm vi rất rộng, thậm chí có thể nói nó là một loại ma pháp tự mình hại mình.

Nghe Lộ Chân nói thế, Tô Kỳ nhíu mày.

Ma pháp cấm kị?

Cũng giống như tình huống của Giang Tả ư?

Hay nói cách khác, tình huống của Giang Tả chính là một loại ma pháp cấm kị?

Tô Kỳ không có được đáp án cụ thể, nhưng sư bá đã nói là không có vấn đề gì.

Cô vẫn rất tin tưởng điều này, nếu không đã sớm bảo Giang Tả tự phế ma pháp rồi.

Mà đám Mạt Lỵ cũng rất kinh ngạc, ma pháp cấm kỵ?

Người này biết ma pháp cấm kỵ?

Hay chính là cái loại ma pháp đoạt xá?

Thật hay giả vậy?

Ma pháp cấm kị được phân ra rất nhiều loại, có tà ác, có vứt bỏ rất nhiều thứ khác nhau để đổi lấy lực lượng.

Rất nhiều người đều biết một hoặc hai loại ma pháp cấm kị. Dù sao có nhiều khi dù phải từ bỏ rất nhiều thứ họ cũng muốn thi triển được lực lượng mạnh mẽ.

Mà loại trao đổi này không thể nghịch chuyển, cho nên gọi là cấm kỵ.

Đây không phải là trưởng thành bình thường, mà là một loại ép buộc, một loại tự hủy hoại.

Đương nhiên, nếu tác dụng phụ của ma pháp bị mài mòn, hoặc có thể xảy ra nghịch chuyển thì nó sẽ trở thành ma pháp bình thường.

Nhiều lắm là nguyên ma pháp cấm kị.

Giang Tả ngẫm nghĩ, hình như hắn không thấy bất cứ thứ gì về ma pháp cấm kị trong quyển sách ma pháp kia, ngẫm lại cũng đúng.

Tới hàng ngũ của Đại Đạo giả, cơ bản sẽ không có cái gì gọi là ma pháp cấm kị, vì bản thân người đó đã là cấm kị rồi.