Chương 1598: Vô Đề
Đối với người khác, đây là một bảo tàng khổng lồ, sẽ rước lấy họa sát thân.
Á Hi suy nghĩ, không biết có nên nhắc nhở một chút?
Cứ cảm giác thiếu niền này có hơi ngay thẳng quá.
Sau đó Á Hi quyết định nhắc nhở:
- Ma pháp lý luận mà cậu mới vừa làm mẫu vô cùng khó lường, sau này không tùy ý biểu hiện ra ngoài là tốt nhất, rất nguy hiểm đó.
Nhưng mà Lộ Chân chỉ gãi gãi đầu, ra vẻ không hiểu lắm.
Quả thật lý luận này rất bình thường mà.
Lộ Chân thật sự dạy ma pháp cho ba ma pháp sư kia.
Tuy chỉ là một bộ phận nhỏ, nhưng các cô vẫn khó lòng nghe hiểu, thậm chí còn không biết nên ghi chép thế nào.
Đúng vậy, Lộ Chân dùng chính là Nguyên tố ngữ cộng thêm viễn cổ ngữ, điều này khiến mấy ma pháp sư nghe mà ngây ngẩn cả người.
Đừng nói chi viễn cổ ngữ, ngay cả Nguyên tố ngữ các cô cũng đâu biết hết, vậy phải học kiểu gì đây?
Sau đó Mạt Lỵ nói:
- Có thể phiên dịch lại không?
Lộ Chân sửng sốt:
- Nhưng mà mẹ tôi là dạy tôi y như thế, phiên dịch như thế nào tôi cũng đâu có biết.
Ba ma pháp sư ngây ra, điều này cũng giống như trước mắt có một bảo tàng, các cô lại chẳng tìm hiểu được bao nhiêu bí mật.
Trong nháy mắt, các cô có ý tưởng mang Lộ Chân về.
Thế nhưng nơi này là Thánh Địa, các cô cũng không dám xằng bậy.
Càng đừng nói chỗ này chính là nơi Lộ Chân là việc.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Ngay lúc này, Toa Lỵ nói:
- Cậu có tình nguyện trở về với chúng tôi không? Yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không làm hại cậu.
Lộ Chân lắc đầu:
- Không được, mẹ tôi bảo, càng là những kẻ nói sẽ không làm hại con thì càng có khả năng làm hại con.
Ông chủ cũng chưa bao giờ nói mấy lời này, ông chủ chỉ hỏi tôi có ăn hay không thôi.
Toa Lỵ ngây ra, hình như nghe qua thì ông chủ cậu càng không giống người tốt hơn chứ?
Hơn nữa hình như là ông chủ nhặt cậu về đây?
Ai biết hắn định làm gì chứ?
Chẳng qua Toa Lỵ cũng không nói gì thêm, đã không được tín nhiệm thì chớ nên nhiều lời, nếu không lại càng phản tác dụng.
Tuy không có được thứ các cô muốn, nhưng thông qua chuyện này, các cô đã biết một sự kiện, vị thiếu niên với dung mạo bình thường ở trước mặt có quá nhiều tri thức về ma pháp.
Ít nhất lợi hại hơn các cô nhiều, lại còn là người thông thạo Nguyên tố ngữ.
Sau đó Mạt Lỵ đột nhiên nghĩ tới cái gì, lập tức hỏi Lộ Chân:
- Cậu không phải là Nguyên tố sử của Thánh Địa đấy chứ? Vậy cậu sẽ luận bàn cùng Bối Tây?
Lộ Chân khó hiểu:
- Tôi chỉ là một người Tu luyện, không phải Nguyên tố sử gì cả.
Á Hi hiếu kỳ nói:
- Vì sao một người Tu luyện lại biết nhiều ma pháp lý luận đến vậy? Còn thông thạo cả Nguyên tố ngữ nữa?
Vốn dĩ Lộ Chân muốn nói là do mẹ mình dạy, nhưng chưa kịp nói ra đã bị ông chủ bán đậu hũ gọi đi.
Giang Tả ở một bên cũng lắc đầu, Lộ Chân này mà đi ra ngoài, thật sự rất có thể không sống được bao lâu.
Tô Kỳ thì chìm vào suy tư, cô đang suy nghĩ một vấn đề, có khi nào Nguyên tố tự học được cách đoạt xá, sau đó đoạt xá hay không?
Hay là cô chuẩn bị cho Giang Tả một kiện pháp bảo nhỉ?
Không, là thêm chút đồ vật vào pháp bảo hộ mệnh của anh ấy, để đảm bảo không xảy ra loại chuyện đoạt xá này.
Ít nhất cũng phải để cho cô biết loại chuyện này đã xảy ra.
Như vậy cô mới thuận tiện ngăn cản.
Vì Giang Tả mà cô sớm rầu thúi ruột, nếu biết trước thì đã không cho anh ấy tu luyện ma pháp rồi.
Ai biết tu luyện thành như vậy, nghịch thiên đến mức hủy cả tam quan của ma pháp giới.
Tuy Tô Kỳ còn đang tự hỏi vấn đề này, nhưng cô vẫn nghe được loáng thoáng những gì Mạt Lỵ nói, thế là lập tức hỏi lại:
- Vừa mới nãy cô nói Bối Tây muốn luận bàn cùng Nguyên tố sử?
Bối Tây là ai?
Còn Nguyên tố sử, tám chín phần mười chính là Giang Tả.
Dẫu sao bọn họ về đây là để đối phó loại chuyện này, hơn nữa sư phụ cô cũng nói, cần phải luận bàn với ma pháp sư nào đó một chút.
Nói là không có nguy hiểm, nhưng biết trước đối thủ là ai vẫn tương đối an toàn hơn.
Biết người biết ta ấy mà.
Nghe được Cửu Tịch hỏi chuyện, Mạt Lỵ nói:
- Bối Tây chính là thiên tài hiếm có của giới ma pháp chúng tôi, tuổi còn trẻ đã là ma pháp sư Lục giai, cô ấy còn chưa đến 100 tuổi nữa.