Chương 1599: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1599: Vô Đề

Tô Kỳ theo bản năng hỏi:

- Gần 100 tuổi mà mới chỉ có Lục giai?

Vừa mới nói ra, Tô Kỳ liền biết bản thân nói sai rồi, chủ yếu là do Giang Tả mới ba bốn tháng đã được Ngũ giai, nên một trăm tuổi mới được Lục giai cô liền nghĩ là rất chậm.

Sau đó Cửu Tịch lập tức giải thích:

- Không phải, tôi không có ý hạ thấp các người, ý tôi là, 100 tuổi đạt được Lục giai có quá khoa trương không?

Á Hi ngơ ngác nói:

- Chậm đến khoa trương sao?

Cửu Tịch:

"..."

- Ý tôi không phải thế.

Lúc này Toa Lỵ có chút không phục, sau đó hỏi Cửu Tịch:

- Không biết Cửu Tịch tiên tử đã được cấp mấy?

Cửu Tịch đành phải nói:

- Mới Tứ giai.

Toa Lỵ gật gật đầu, sau đó lại nói:

- Vậy Cửu Tịch cô tu luyện đến Tứ giai mất bao nhiêu năm? Hay nói cách khác năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi?

Cửu Tịch nghĩ nghĩ nói:

- 22 tuổi, tôi từ nhỏ bắt đầu tu luyện, quả thật tư chất không được tốt lắm.

Nghe câu trả lời như thế, Toa Lỵ lập tức ngây ngẩn cả người.

Tứ giai, 22 tuổi, tư chất không được tốt lắm.

Những lời này không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu Toa Lỵ.

Tứ giai, 22 tuổi?

Có phải cô bị ảo giác rồi không?

Sau đó Toa Lỵ yên lặng ngồi vào vị trí, không muốn nói thêm bất kì câu nào, cô có chút hoài nghi nhân sinh.

Tư chất như vậy mà còn bảo là không được tốt, vậy tư chất tốt thì là cái gì?

Trên đời này còn có tư chất tốt hơn nữa sao?

Cô còn nhớ rõ, năm 22 tuổi cô mới chuẩn bị thăng lên ma pháp sư Nhị giai.

Không chốn dung thân, không còn mặt mũi gặp người.

Lúc này, ngay cả Á Hi cũng ngơ ngác, cô không khỏi lên tiếng hỏi:

- Thật vậy chăng? Cô làm như thế nào mà được vậy? Cô khổ tu hay gặp được kỳ ngộ?

Tô Kỳ nghĩ nghĩ, định nói.

Lúc này Mạt Lỵ, Toa Lỵ, Á Hi đều tỏ vẻ rất chuyên tâm, các cô đang cực kì tò mò.

Sau đó Tô Kỳ mở miệng:

- Cũng chẳng có gì cả, khi còn nhỏ tôi bắt đầu đọc sách, sau đó tôi và chồng tôi ở bên nhau, ngẫu nhiên bớt thời giờ tu luyện một chút, sau đó tôi gả chồng, làm vợ mới là nghề nghiệp chính, tu luyện chỉ là kiêm chức.

Chờ Tô Kỳ nói xong, cả ba ma pháp sư đều đơ ra.

Bớt thời giờ tu luyện một chút, bớt thời giờ tu luyện một chút, tu luyện chỉ là kiêm chức.

Người ta đang nói thật sao?

Đây là miệt thị, là miệt thị đối với các cô.

Các cô nỗ lực tu luyện như vậy, rốt cuộc vì cái gì?

Sau đó Mạt Lỵ nghĩ tới cái gì đó, thiên tài, đúng vậy, đây là thiên tài xuất chúng, ngàn năm vạn năm mới có thể sản sinh ra loại thiên tài này.

Chắc hẳn toàn bộ Thánh Địa chỉ có một người như vậy, hai người này là cố ý tới đây để chèn ép ma pháp sư, đây đều là bẫy.

Nghĩ đến đây, Mạt Lỵ lên tinh thần hỏi:

- Cô có phải là thiên tài ngàn vạn năm mới có một của Thánh Địa? Là cái loại độc nhất vô nhị ấy?

Toa Lỵ cùng Á Hi cũng hiểu ra, đúng, cái loại thiên tài này còn khoa trương hơn cả Bối Tây, nhất định sẽ không có kẻ thứ hai.

Tuyệt đối không có khả năng.

Nhưng mà kết quả lại rất tàn khốc, Tô Kỳ nhìn các cô nói:

- Không phải, sư tỷ của tôi cũng là Tứ giai, có thể còn cao hơn tôi một hoặc hai cảnh giới nhỏ nữa.

Cuối cùng Tô Kỳ còn bồi thêm một câu:

- Đúng rồi, sư tỷ lớn hơn tôi có mấy tháng thôi. Phải chăng vì vậy mà tu vi mới cao hơn?

Hơn mấy tháng tuổi nên tu vi càng cao?

Có phải điều này nói lên là còn ai đó nữa?

Đúng, mới hai người, hai người mà thôi, không nhiều lắm không nhiều lắm, nhất định là hết rồi.

Sau đó Mạt Lỵ cười gượng nói:

- Vậy phải chăng hai người chính là hai kẻ đệ nhất ở Thánh Địa? Một thời đại có thể có hai siêu cấp thiên tài mà.

Sau đó Tô Kỳ lại là lắc đầu:

- Cũng không phải, kỳ thật còn một người nữa, hắn bằng tuổi tôi, hắn đã Ngũ giai, thời gian tu luyện lại rất ngắn.

Mới mấy tháng thôi, tuy chưa có bất kì kinh nghiệm nào nhưng tốc độ tu luyện ma pháp lại nhanh hơn tất cả mọi người, thật kỳ lạ.

Tô Kỳ yên lặng bổ sung thêm một câu ở trong lòng.

Đương nhiên, cô rất muốn nói người đó là Giang Tả nha, chưa được 4 tháng đã là ma pháp sư Ngũ giai.

Nhưng rõ ràng đối phương sẽ nhằm vào Giang Tả, nên Tô Kỳ liền cố ý không nói rõ tên.

Mạt Lỵ: "..."

Toa Lỵ: "..."

Á Hi: "..."

Hiện thực còn cẩu huyết hơn cả trong truyện tranh.

Ba ma pháp sư rời đi, lúc rời đi bọn họ như thất hồn lạc phách.

Các cô cảm thấy Cửu Tịch thật quá đáng, sao lại có thể đả kích người ta như thế chứ.

Sau khi hỏi ra ba người, các cô quyết định không hỏi nữa.

Đã ba người rồi, còn muốn nói cái gì?

Nếu tiếp tục hỏi, nhỡ đâu lòi ra người thứ tư thì sao, các cô cảm thấy trái tim mình sẽ chịu không nổi.

Không, có thể các cô sẽ chết đứng ngay tại chỗ, tuyệt vọng cùng cực về tương lai.

Giết người tru tâm, thật là đáng sợ.