Chương 1602: Vô Đề
Dẫu sao một con là thuần khiết thánh thú, còn một con khác chỉ là hỗn huyết hậu duệ.
Ngẫm lại Tô Kỳ cảm thấy cũng phải, vẫn là thôi đi.
Còn không bằng dưỡng chơi, nhưng rất hay phá nhà.
Lúc này Nguyệt Tịch cũng ra tới.
Nhìn thấy Tô Kỳ đến đây, Nguyệt Tịch nói:
- Tiểu Cửu, con vừa mới thăng cấp, không lo củng cố tu vi cho tốt sao?
Nguyệt Tịch đã sớm biết chuyện Tĩnh Nguyệt cùng Cửu Tịch thăng lên Tứ giai.
Là Tĩnh Nguyệt báo cho cô biết.
Lúc nghe Tĩnh Nguyệt nói cô còn cảm thấy rất tự hào, tuy Tĩnh Nguyệt là muốn khoe khoang nhưng tâm trạng cô vẫn không tệ.
Hai đồ đệ của cô, người này so với người kia còn nghịch thiên hơn.
Thiên cổ tới nay, thật sự không được mấy người bước vào Tứ giai sớm như vậy.
Thiên tài lợi hại cũng chỉ bước vào Tam giai thôi.
Giang Tả cũng cho là như vậy, có rất ít người có thể vượt qua Tô Kỳ cùng Tĩnh Nguyệt, nhưng vẫn là có.
Tỷ như Tần Võ Vương, tỷ như U Tư.
Đáng tiếc, kiếp trước hắn cũng không vượt qua được tốc độ của Tô Kỳ.
Nhưng hắn thì khác, tốc độ của hắn chưa bao giờ ngừng lại, thậm chí có thể nói càng lúc càng nhanh, ngay cả Cửu Tịch ở kiếp trước cũng phải thua xa.
Các cô có thể bước vào Thất giai Nhập đạo trong vòng một trăm năm, nhưng tuyệt đối không thể đạt được Đại Đạo Thiên Thành trong vòng hai trăm năm.
Cũng không thể bước vào Chí Cao Thiên Cảnh trong vòng 300 năm.
Mà Giang Tả hắn lại có thể làm được.
Đương nhiên, lúc hắn ở cảnh giới Chí Cao cũng phải chờ vô số năm, sau đó hắn mới vượt ra ngoài Chí Cao.
Các cảnh giới sau đã trở nên mơ hồ, những cảnh giới được phân định trên thế giới này đều không thể hình dung hắn lúc ấy nữa.
Giang Tả cũng chưa bao giờ để ý quá.
Dù sao lúc ấy không phát hiện ra ai có thể đánh thắng hắn.
Lúc Giang Tả suy nghĩ liên miên thì Tô Kỳ trả lời Nguyệt Tịch:
- Không cần, con cảm giác rất ổn định, sư tỷ còn trực tiếp thăng cấp.
Đúng vậy, Tĩnh Nguyệt thăng 4.2, nếu không phải bị đưa thẳng ra ngoài, nếu không phải Thanh Liên trọng thương, cô đã thăng lên 4.3, chẳng qua lần này cô đã đi Thánh nữ mật thất, lúc ra ngoài ít nhất cũng là 4.3.
Tu vi của Tĩnh Nguyệt là được tích lũy, vô cùng ổn, cho nên có thể trực tiếp thăng cấp.
Còn cái loại như Tô Kỳ thì có chút huyền bí.
Nguyệt Tịch vừa cao hứng lại vừa bất đắc dĩ, hai đồ đệ này của mình thật sự có hơi nghịch thiên.
À, còn có vị con rể này nữa.
Cũng là một quái thai.
Lúc này Tô Kỳ lại nói:
- Sư phụ, lần này con tới đây là muốn để người nhìn thử thực lực Giang Tả nhà con, đến lúc đó người chú ý một chút, nhỡ đâu anh ấy bị thương lại không tốt.
Trong mắt của Tô Kỳ, Giang Tả không có bất kì kinh nghiệm nào.
Nhiều lắm là dùng ma pháp đánh cô mấy lần mà thôi.
Giữa bọn họ lại chỉ là chơi đùa, không đáng kể chút nào, đến lúc đó đánh giá theo người ta là rất có hại.
Cho nên phải để sư phụ xem thử.
Giang Tả ở một bên rất bất đắc dĩ, Tô Kỳ ra ngoài nhiều như vậy, hắn cũng đâu có bất an như thế.
Bản thân chẳng qua là phải luận bàn một chút, chỉ thế thôi.
Cô vợ này cứ ý như mẹ người ta.
Bộ mình thoạt nhìn không đáng tin vậy sao?
Không, thực tế đối với Tô Kỳ mà nói, không phải Giang Tả không đáng tin cậy, mà là giới Tu luyện quá nguy hiểm.
Cô không gánh nổi hậu quả, cô tuyệt đối không thể không có Giang Tả.
Nếu xảy ra chuyện gì, cô muốn khóc cũng không kịp.
Dù sao cô chính là sợ hãi, sợ hãi vừa không cẩn thận liền mất đi Giang Tả.
Đối với suy nghĩ của Tô Kỳ, Nguyệt Tịch vẫn có thể lý giải một chút.
Sau đó nói:
- Đã biết, vì an toàn cho lần luận bàn sắp tới, hiện tại vi sư luyện tập cho tiểu Giang, được chưa?
Tô Kỳ hưng phấn kêu lên:
- Vẫn là sư phụ tốt nhất.
Lúc sau bọn họ rời xa nhà trúc, dẫu sao tiểu Ô Quy cũng đang tu luyện, không thích hợp bị ảnh hưởng.
Hiện tại, Giang Tả và Nguyệt Tịch đang cùng nhau đứng trên mặt tuyết.
Nguyệt Tịch nhìn Giang Tả nói:
- Căn cứ theo tình huống lần trước, có thể thực lực của cậu đã đạt Ngũ giai, bây giờ tôi áp tu vi của mình xuống Ngũ giai, xem thử cậu có thể thừa nhận nổi không.
Giang Tả gật đầu:
- Được.
Tô Kỳ thối lui đến một chỗ rất xa.
Thật ra cô không sợ kiểu luận bàn này.
Chẳng qua cô chỉ muốn nhìn thử một chút, Giang Tả khi đánh nhau sẽ trông như thế nào, có lợi hại như cô không.
Phải biết rằng, tuy tu vi của cô chỉ có 4.1, nhưng trên thực tế, những kẻ cùng cấp khi gặp phải cô đều phải bại trận, hơn nữa còn bại trận rất nhanh.
Thực lực của cô đặc biệt cường hãn.
Nguyệt Tịch nói với Giang Tả:
- Chuẩn bị tốt liền có thể công kích, không cần nương tay, để tôi nhìn xem tư thế mạnh nhất của cậu là cái dạng gì.
Đúng rồi, đừng dùng một lần phóng thích toàn bộ.